Thân nhân liệt sĩ, người có công

Màu áo xanh trên cung đường Trường Sơn

Đồng Tháp18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, trên một cung đường thuộc tuyến vận tải Trường Sơn, có một cô gái trẻ tên Phạm Thị Thu.

Thu tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ngày rời quê lên đường, cô vẫn còn nhớ hình ảnh mẹ đứng trước sân nhìn theo.

Không có những lời dặn dò dài.

Chỉ có một câu nói đơn giản:

"Giữ gìn sức khỏe rồi trở về."

Câu nói ấy theo Thu suốt những năm tháng sau này.

Nhiệm vụ của Thu và đồng đội là bảo đảm những tuyến đường quan trọng luôn được thông suốt.

Công việc của họ không phải lúc nào cũng nằm ở nơi tiếng súng vang lên.

Nhưng từng đoạn đường họ giữ gìn đều gắn với sự an toàn của những đoàn xe, những người lính và những nhiệm vụ lớn hơn phía trước.

Những ngày ở Trường Sơn, Thu quen với đất đỏ, với mưa rừng và những đêm dài thiếu ngủ.

Có những hôm vừa sửa xong một đoạn đường bị hư hỏng, trời lại tiếp tục đổ mưa.

Đất đá trôi xuống.

Công việc lại bắt đầu từ đầu.

Nhưng không ai bỏ cuộc.

Bởi mọi người đều hiểu rằng chỉ cần con đường bị gián đoạn, rất nhiều người sẽ gặp khó khăn.

Một người bạn từng hỏi Thu:

"Con gái mà làm việc giữa nơi gian khổ thế này, có khi nào muốn về nhà không?"

Thu cười:

"Có chứ."

"Nhưng ai cũng muốn về. Mình cố gắng thêm một chút thì người khác sẽ đi được thêm một đoạn."

Câu trả lời ấy thể hiện tinh thần của rất nhiều cô gái thanh niên xung phong năm ấy.

Họ không phải những con người không biết mệt.

Họ chỉ có một niềm tin đủ lớn để vượt qua sự mệt mỏi.

Trong đơn vị, Thu là người rất khéo tay.

Ngoài việc sửa đường, cô còn biết vá áo, chăm sóc những người bị thương nhẹ và giúp đỡ những chiến sĩ mới.

Mỗi khi có người nhận được thư nhà, cô thường ngồi nghe họ kể chuyện.

Có người nhớ cha mẹ.

Có người nhớ người thân.

Có người nhớ một mái nhà đã lâu chưa được trở về.

Thu hiểu những cảm xúc ấy.

Bởi chính cô cũng có một quê hương để nhớ.

Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp phải khắc phục một đoạn đường bị hư hỏng.

Mọi người nhanh chóng lên đường.

Không ai hỏi bao giờ xong.

Không ai hỏi còn phải làm bao lâu.

Chỉ biết rằng cần hoàn thành.

Trong ánh sáng yếu ớt giữa rừng, Thu cùng đồng đội làm việc từng chút một.

Bùn đất bám đầy quần áo.

Đôi tay lấm lem.

Nhưng khi nhìn thấy đoàn xe có thể tiếp tục đi qua, ai cũng cảm thấy vui.

Một chiến sĩ lái xe dừng lại nói:

"Cảm ơn các cô."

"Nhờ có mọi người mà chúng tôi mới đi tiếp được."

Thu chỉ trả lời:

"Anh em hoàn thành nhiệm vụ là chúng tôi vui rồi."

Đối với cô, đó là sự động viên lớn nhất.

Những năm tháng sau đó, Thu vẫn tiếp tục gắn bó với những cung đường Trường Sơn.

Cô chứng kiến nhiều đồng đội phải rời xa.

Có những người hôm trước còn cùng nhau làm việc, hôm sau đã không còn bên cạnh.

Mỗi sự mất mát đều để lại nỗi buồn.

Nhưng cũng khiến những người ở lại càng quyết tâm hơn.

Thu từng viết trong một lá thư:

"Ở đây khó khăn thật, nhưng con thấy mình đang làm một việc có ý nghĩa."

Đó là điều giúp cô tiếp tục bước đi.

Cô không nghĩ mình đang làm điều gì quá lớn lao.

Cô chỉ nghĩ rằng mỗi ngày cố gắng một chút là góp phần giúp mọi người tiến về phía trước.

Sau ngày hòa bình, Thu trở về quê.

Cô mang theo những ký ức về một thời tuổi trẻ đã gửi lại giữa núi rừng.

Những năm tháng ấy có gian khổ.

Có mất mát.

Nhưng cũng có tình đồng đội, sự sẻ chia và những tình cảm khó quên.

Nhiều năm sau, khi gặp lại những người từng cùng làm nhiệm vụ trên đường Trường Sơn, họ vẫn nhắc về cô gái năm nào.

Một cô gái có nụ cười hiền.

Có đôi bàn tay từng lấm đầy đất đá.

Có một tuổi thanh xuân gắn với những cung đường giữa chiến tranh.

Màu áo xanh của Thu và những đồng đội năm ấy đã hòa vào màu xanh của núi rừng.

Nhưng câu chuyện của họ vẫn còn được nhớ mãi.

Bởi có những con người không đứng ở nơi rực rỡ nhất của chiến trường.

Họ chỉ âm thầm giữ cho những con đường không bị chia cắt.

Và chính những bước chân ấy đã góp phần làm nên một thời hoa lửa không thể quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn