Bài viết

MÀU ÁO XANH TRƯỜNG SƠN

Hưng Yên23/12/2025trường tiểu học Đông La (trường tiểu học Đông La)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, Trường Sơn xanh thẳm một màu rừng. Giữa màu xanh ấy, có một màu xanh khác – màu áo của những anh chị thanh niên xung phong.

Lan mới tròn mười tám tuổi. Ngày Lan khoác ba lô rời làng, mẹ tiễn con ra tận đầu ngõ. Mẹ không khóc, chỉ nắm chặt tay Lan và dặn:
– Con đi mạnh giỏi, nhớ giữ gìn sức khỏe.

Lan gật đầu, quay đi thật nhanh vì sợ mẹ nhìn thấy đôi mắt mình đã đỏ hoe.

Đơn vị của Lan làm nhiệm vụ mở đường Trường Sơn. Công việc rất vất vả. Ban ngày, các anh chị chặt cây, san đất, lấp hố bom. Ban đêm, họ lại thức trắng để sửa đường cho xe ra tiền tuyến kịp giờ.

Có những hôm, vừa lấp xong hố bom thì máy bay địch lại đến. Đất đá tung lên mù mịt. Lan cùng đồng đội nhanh chóng chui vào hầm trú ẩn. Bom nổ ầm ầm, mặt đất rung chuyển. Trong khoảnh khắc ấy, Lan nắm chặt tay chị Hoa – người tổ trưởng luôn đi bên cạnh Lan.

– Đừng sợ em nhé! – Chị Hoa nói nhỏ nhưng giọng rất vững vàng.

Lan thấy tim mình đập mạnh, nhưng nghe giọng chị, em lại thấy yên tâm lạ thường.

Hết loạt bom, mọi người lại nhanh chóng ra khỏi hầm. Con đường vừa làm xong lại bị khoét sâu thêm những hố lớn. Không ai than vãn. Tất cả lặng lẽ bắt tay vào việc.

Buổi tối, bên bếp lửa nhỏ, Lan lấy chiếc lược gỗ ra chải lại mái tóc đã lấm bụi đất. Chị Hoa nhìn Lan cười:
– Tuổi mười tám đẹp nhất là lúc này đấy!

Lan ngượng ngùng cười theo. Trong ánh lửa bập bùng, những khuôn mặt trẻ trung ánh lên niềm tin và quyết tâm.

Một hôm, đơn vị nhận được tin: đoàn xe chở lương thực đã vượt qua đoạn đường các anh chị vừa mở an toàn. Ai nấy đều reo lên vui sướng. Lan nhìn con đường trước mặt, lòng trào dâng niềm tự hào.

Giữa núi rừng Trường Sơn, màu áo xanh vẫn lặng lẽ hiện lên. Đó là màu của tuổi trẻ, của lòng dũng cảm và của những ước mơ giản dị: được góp một phần nhỏ bé để đất nước sớm có ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn