Bài viết

MẪU CHUYỆN: “BỨC THƯ CHƯA GỬI” – THỜI HOA LỬA

MẪU CHUYỆN: “BỨC THƯ CHƯA GỬI” – THỜI HOA LỬA

Đà Nẵng13/05/2026Phùng Thị Kiều Vân (Đại Học Kỹ Thuật Y Dược Đà Nẵng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, chiến tranh còn phủ kín bầu trời bằng tiếng máy bay gầm rú và mùi khói thuốc súng nồng

nặc. Ở một làng quê nhỏ ven sông, Lan – cô gái mới tròn hai mươi – ngày ngày đứng bên bến nước,

chờ tin anh.

Anh tên Minh, là bộ đội. Ngày anh lên đường, chỉ kịp nắm tay cô thật chặt:

“Đợi anh về, Lan nhé.”

Lan không khóc. Cô chỉ gật đầu, nhưng từ hôm đó, mỗi buổi chiều, cô đều ra bến sông – nơi hai

người từng ngồi – như một thói quen không thể bỏ.

Những lá thư bắt đầu đến. Giấy vàng, chữ nguệch ngoạc, có khi dính cả vết bùn đất.

“Ở đây gian khổ nhưng anh vẫn ổn. Em nhớ giữ gìn sức khỏe.”

“Đêm qua hành quân, anh nhìn sao và nghĩ đến em.”

“Ngày thắng lợi, anh sẽ về cưới em.”

Lan đọc đi đọc lại từng dòng, rồi cất vào chiếc hộp gỗ nhỏ. Cô cũng viết thư, rất nhiều, nhưng không

phải lúc nào cũng gửi đi. Có những lá thư chỉ để kể chuyện làng quê: mùa lúa chín, con đò già, hay

cơn mưa đầu hạ. Có những lá thư, cô viết rồi xé, vì sợ anh lo.

Một ngày, thư không đến nữa.

Tuần đầu, Lan nghĩ chắc anh bận.

Tuần thứ hai, cô bắt đầu thấp thỏm.

Đến tháng thứ ba, cả làng nhận tin có trận đánh lớn.

Một buổi chiều, cán bộ xã đến nhà. Trên tay là tờ giấy mỏng.

Lan không nghe rõ họ nói gì. Chỉ thấy mẹ cô bật khóc, còn mình thì đứng lặng. Tai ù đi. Trời vẫn

xanh, sông vẫn chảy, nhưng mọi thứ như dừng lại.

Minh đã hy sinh.

Đêm đó, Lan mở chiếc hộp gỗ. Những lá thư của anh vẫn còn nguyên, mùi giấy cũ thoang thoảng.

Cô lấy ra một lá thư chưa gửi – lá thư cuối cùng cô viết cho anh:

“Minh à, em vẫn chờ. Dù bao lâu cũng chờ. Chỉ cần anh trở về...”

Cô không khóc lớn. Chỉ lặng lẽ gấp lá thư lại, đặt vào hộp, như một lời hẹn không bao giờ thực hiện.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Người ta thấy một người phụ nữ trung niên vẫn hay ra bến

sông mỗi chiều. Không ai hỏi, nhưng ai cũng biết.

Chiếc hộp gỗ vẫn còn.

Những lá thư vẫn còn.

Và lời hứa… vẫn còn, dù người đã đi xa mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn