MÀU ĐẤT ĐỎ TRƯỜNG SƠN TRÊN VAI ANH BỘ ĐỘI
MÀU ĐẤT ĐỎ TRƯỜNG SƠN TRÊN VAI ANH BỘ ĐỘI
MÀU ĐẤT ĐỎ TRƯỜNG SƠN TRÊN VAI ANH BỘ ĐỘI
Những con đường Trường Sơn năm ấy luôn ẩm ướt, đầy đất đỏ và tiếng bom chưa dứt. Vậy mà những người lính trẻ vẫn bước đi, lặng lẽ nhưng kiêu hùng. Màu đất đỏ bám lên vai họ, lên ba lô, lên từng nếp áo… để rồi trở thành biểu tượng của sự kiên cường, của sức mạnh không gì khuất phục.
Anh bộ đội Trường Sơn thường chỉ mười tám, đôi mươi – lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Nhưng trong mắt họ không phải là sự mơ mộng của thời thanh xuân bình lặng, mà là ý chí của người lính mang trong mình lời thề “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Trong những đêm hành quân, tiếng cối, tiếng pháo vọng lại từ xa. Anh lại bước nhanh hơn, tay nắm chặt khẩu súng – người bạn trung thành. Tất cả vì mục tiêu duy nhất: miền Nam ruột thịt phải được giải phóng. Đôi giày cao su mòn vẹt, chiếc võng tăng bạc màu nhưng trái tim người lính Trường Sơn chưa bao giờ biết mệt mỏi.
Đất đỏ dính lên người, nhưng niềm tin trong anh thì sạch trong như nắng. Dù đường dài vô tận, dù vắt, sốt rét hay đạn bom luôn rình rập, anh vẫn cười. Anh nói: “Đất đỏ này sẽ theo tôi đến ngày chiến thắng”. Và đúng như thế. Màu đất ấy đã theo anh suốt những năm tháng chiến tranh, để rồi trở thành ký ức thiêng liêng nhất của một thế hệ anh hùng.



