Bài viết

MÀU HOA GẠO BÊN DÒNG SÔNG ĐÁY

Ninh Bình07/05/2026Phùng Thị Thanh Tâm (xã thanh Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

HỌ VÀ TÊN: NGUYỄN THỊ YẾN NHI

LỚP: 8B

TRƯỜNG: THCS THANH BÌNH

ĐỊA CHỈ: THÔN ĐÔNG SẤU THÁP, XÃ THANH BÌNH, NINH BÌNH

SỐ ĐIỆN THOẠI: 0919423985

SINH NGÀY: 05/08/2012

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MÀU HOA GẠO BÊN DÒNG SÔNG ĐÁY

Mảnh đất Hà Nam những năm 1960-1970 không chỉ có tiếng trồng chèo vang vọng bên dòng sông Đáy mà còn là những ngày đêm rầm rập bước chân hành quân, là những cung đường oằn mình dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Trong ký ức của những người đã đi qua thời đại ấy, có một màu đỏ không bao giờ phai nhạt: màu hoa gạo rực cháy bên triền đê và màu máu của những người con gái tuổi đôi mươi đã nằm lại giữa lòng núi đá vôi.

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, mảnh đất Hà Nam với những dãy núi đá vôi hiểm trở đã trở thành nơi trú ẩn, trung chuyển quan trọng cho các đoàn xe hướng về miền Nam. Ở một trọng điểm bí mật ngay sát chân núi, có một tiểu đội thanh niên xung phong được giao nhiệm vụ giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt.

Liên – cô gái 18 tuổi với đôi mắt sáng và mái tóc dài hay tết đuôi sam – là tiểu đội trưởng. Nhà Liên ở một xã nghèo ven sông, nơi có những cánh đồng chiêm trũng quanh năm trắng nước. Khi tiếng súng nổ vang, cũng như bao người con Hà Nam khác, Liên viết đơn tình nguyện ra tiền tuyến bằng tất cả bầu máu nóng của tuổi trẻ. Cô không chọn giảng đường, cô chọn vách đá và những cung đường bụi bặm.

Công việc của tiểu đội Liên bắt đầu từ khi màn đêm buông xuống. Dưới ánh pháo sáng chập chờn của địch, họ phải lao ra mặt đường ngay sau mỗi đợt bom để san lấp hố bom, gia cố lại những đoạn đường sụt lún cho xe chở đạn đi qua.

Có những buổi trưa nắng như đổ lửa, đá vôi phản chiếu ánh mặt trời hầm hập như lò nung, cả đội vẫn phải bám trụ bên những quả bom chưa nổ để đánh dấu cho công binh. Mồ hôi hòa quyện với bụi đá trắng xóa, làm gương mặt những cô gái trẻ lúc nào cũng lấm lem, nhưng nụ cười thì vẫn rạng rỡ.

Một đêm tháng 5, giặc Mỹ bất ngờ oanh tạc dữ dội vào cửa hang – nơi trú quân của cả đội. Đất đá sụt lở, khói thuốc súng nồng nặc đến nghẹt thở. Giữa làn đạn lạc, Liên thấy một chiếc xe vận tải bị kẹt ngay mép vực. Không một giây chần chừ, cô hô lớn: "Anh em ơi, bảo vệ hàng, cứu lấy xe!".

Cả tiểu đội lao ra giữa bão lửa. Họ dùng vai để bẩy, dùng xẻng để bới, thậm chí dùng cả tay không để gỡ từng tảng đá đè lên bánh xe. Một quả bom nổ chậm nằm cách đó chỉ vài mét đang phát ra tiếng tíc tắc đáng sợ. Ai cũng biết nguy hiểm đang cận kề, nhưng lòng quả cảm đã lấn át nỗi sợ hãi. Khi chiếc xe cuối cùng lăn bánh qua đoạn đường an toàn, cũng là lúc một tiếng nổ kinh hoàng vang lên xé toạc màn đêm.

Liên nằm lại giữa lòng núi đá quê hương vào một đêm đầy sao. Trong ba lô của cô, người ta tìm thấy một chiếc khăn tay thêu dở hình bông hoa gạo và một lá thư chưa kịp gửi về nhà.

Thư viết: " Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây anh em thương nhau lắm. Bao giờ hòa bình, con sẽ về gánh nước sông Đáy cho mẹ tưới rau, sẽ trồng cho mẹ một vườn hoa thật đẹp trước ngõ...".

Lời hứa về một vườn hoa của Liên mãi mãi dừng lại ở tuổi 18. Cô đã hóa thân vào mây trời Hà Nam, vào sắc đỏ của hoa gạo và vào sự yên bình của những cánh đồng quê hương ngày hôm nay.

Nhiều năm sau, đất nước đã hòa bình, những con đường ở Hà Nam đã trở thành đường cao tốc phẳng lỳ. Người ta nhắc đến những chiến công đại thắng, nhưng dưới lớp đất đá vôi ấy, tuổi xuân của Liên đã nằm lại mãi mãi. Ở một nghĩa trang nhỏ bên dòng sông Đáy, tên Liên được khắc trên bia đá, và dưới chân mộ, ai đó vẫn thường đến trồng một khóm hoa gạo.

Những bông hoa vẫn nở, lặng lẽ rực cháy như chính tuổi hai mươi của cô, để nhắc nhở thế hệ hôm nay về một "thời hoa lửa" không thể nào quên.

.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÀU HOA GẠO BÊN DÒNG SÔNG ĐÁY | Câu chuyện thời hoa lửa