Cựu chiến binh

Màu hoa mua tím ngắt lối hành quân

Màu hoa mua tím ngắt lối hành quân

Hải Phòng03/03/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của ông giáo Vinh, những năm tháng ở chiến trường Trường Sơn không chỉ có màu xám xịt của khói bom hay màu đỏ rực của đất bụi. Giữa những cơn sốt rét rừng hốc hác và những chặng hành quân rã rời, có một sắc màu luôn bền bỉ hiện diện, xoa dịu tâm hồn những người lính trẻ: màu hoa mua tím ngắt.

1. Sắc tím giữa tầng tầng lớp lớp khói bomVinh nhập ngũ khi vừa rời giảng đường đại học, mang theo hành trang là một cuốn sổ tay nhỏ và trái tim rạo rực lý tưởng. Trên những cung đường hành quân tiến vào Nam, anh ngỡ ngàng khi thấy loài hoa mua thấp bé lại có sức sống mãnh liệt đến thế. Chúng mọc tràn lan bên bờ suối, bám trụ trên vách đá treo leo, và nở rực rỡ ngay sát mép những hố bom còn khét mùi thuốc súng.— "Kìa Vinh, lại ngắm hoa à? Hoa mua là hoa không bán, chỉ để ngắm thôi ông giáo ơi!"Thắng, người tiểu đội trưởng vui tính, thường hay trêu chọc.
"Anh không thấy sao? Nó tím ngắt cả lối mình đi, như thể đang tiễn mình ra trận vậy. Màu tím này... giống màu mực tím của tụi em quá."Với Vinh, màu hoa ấy không chỉ là cây cỏ. Nó là biểu tượng của sự thủy chung, là lời nhắc nhở về những người mẹ, người chị, người yêu đang dõi theo họ từ hậu phương. Mỗi khi đôi chân mỏi nhừ vì vác nặng, chỉ cần nhìn thấy một bụi hoa mua tím ngắt bên đường, anh lại thấy lòng mình dịu lại, niềm tin về ngày chiến thắng càng thêm bền chặt.2. Nhành hoa mua gài trên báng súngTrận đánh ở cao điểm 601 diễn ra tàn khốc. Đơn vị của Vinh phải bám trụ chiến hào dưới làn mưa pháo tọa độ. Trong những phút lặng ngắn ngủi giữa hai đợt tấn công, Thắng chợt nhặt một nhành hoa mua bị mảnh bom chém đứt, cẩn thận gài vào báng súng của Vinh.
"Giữ lấy nhành hoa này. Đất nước mình đẹp thế này, không thể để tụi nó giày xéo được. Đánh xong trận này, anh em mình sẽ về Thủ đô, đi dưới nắng vàng rực rỡ chứ không phải trong khói đen này nữa."Nhưng Thắng đã không thể thực hiện lời hứa ấy. Anh ngã xuống ngay trong đợt phản công cuối cùng. Khi Vinh chạy đến bên bạn, anh thấy nhành hoa mua trên súng đã nát vụn, hòa cùng máu đỏ thấm vào đất mẹ. Sắc tím ấy lúc này đau đớn đến thắt lòng, nhưng nó cũng nung nấu trong Vinh một ý chí quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết.3. Lối hành quân vào trái tim hậu thếHòa bình lập lại, ông Vinh trở thành người giữ lửa cho những Hành trình về nguồn. Mỗi khi đưa các bạn trẻ thăm lại Bảo tàng Đường Trường Sơn, ông lại dừng chân thật lâu trước bức ảnh chụp những rặng hoa rừng.Ông bảo với các cháu sinh viên rằng: Ký ức thời hoa lửa không chỉ có sắt thép. Nó được viết bằng tâm hồn hào hoa của những người lính yêu cái đẹp, trân trọng từng nhành hoa mua tím dọc đường ra trận. Chính màu tím thủy chung ấy đã nâng bước chân họ đi qua nghìn trùng gian khổ để mang về màu xanh hòa bình cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn