Bài viết

MÀU HOA TÍM GIỮA TRƯỜNG SƠN

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, con đường làng nhuộm tím màu bằng lăng. Nhưng sắc tím ấy không còn yên bình như trước, vì tiếng máy bay đã bắt đầu quen thuộc hơn cả tiếng chim.

An rời làng trong một buổi sáng sớm. Mẹ đứng trước cổng, không khóc, chỉ dúi vào tay anh một chiếc khăn tay cũ: “Đi đâu thì đi… nhớ giữ mình.”

Anh gật đầu, không dám nhìn lâu. Phía cuối con đường, Mai đứng đợi. Cô không nói gì, chỉ đưa cho anh một nhành bằng lăng nhỏ.

“Để anh nhớ đường về,” Mai khẽ nói.

An cười: “Anh mà quên, em cứ đứng đây gọi.”

Ở chiến trường, những ngày dài nối nhau bằng hành quân và tiếng súng. Mỗi lần dừng chân, An lại lấy nhành hoa ép trong cuốn sổ ra nhìn. Màu tím đã nhạt, nhưng ký ức thì vẫn nguyên vẹn.

Anh viết thư về, kể toàn chuyện vui: “Ở đây anh khỏe. Có khi còn đen hơn trước, em chắc không nhận ra đâu.”

Nhưng anh không kể về những đêm không ngủ, hay những lần đồng đội không trở lại sau một trận đánh.

Ở quê, Mai vẫn giữ thói quen ra gốc bằng lăng đầu làng. Mỗi chiều, cô đứng đó một lúc, như thể chỉ cần chờ đủ lâu thì sẽ thấy An xuất hiện từ cuối con đường.

Chiến tranh không báo trước điều gì.

Một ngày, tin về làng. Đơn vị báo An đã hy sinh trong một trận đánh lớn. Không ai nói nhiều, chỉ có tờ giấy mỏng và vài dòng chữ ngắn.

Mai không khóc ngay. Cô vẫn ra gốc bằng lăng như mọi ngày. Gió thổi, hoa rơi lả tả xuống vai áo.

Một tuần sau, có người lính cùng đơn vị tìm về. Anh đưa cho Mai một cuốn sổ nhỏ: “Của An… cậu ấy giữ suốt.”

Mai mở ra. Giữa những trang giấy là nhành bằng lăng đã ép khô, mong manh đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể vỡ vụn.

Ở trang cuối, An viết: “Nếu anh không về, em đừng đợi. Nhưng nếu em vẫn ra gốc bằng lăng… thì coi như anh vẫn đang trên đường về.”

Nhiều năm sau, chiến tranh qua đi. Con đường làng đã yên tĩnh trở lại. Trẻ con chạy dưới tán cây, không còn biết đến tiếng bom là gì.

Chỉ có Mai – giờ đã không còn trẻ – vẫn giữ thói quen cũ.

Mỗi mùa hè, khi bằng lăng nở tím, cô lại đứng dưới gốc cây, lặng lẽ nhìn về cuối con đường.

Không phải để chờ.

Mà để nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn