Màu Hoa Trong Lửa Đạn.
Gửi bạn một lát cắt nhỏ về "thời hoa lửa" — cái thời mà lứa tuổi đôi mươi nằm lại dưới cánh rừng già, nhưng linh hồn thì vẫn mãi xanh màu áo lính.
Gửi bạn một lát cắt nhỏ về "thời hoa lửa" — cái thời mà lứa tuổi đôi mươi nằm lại dưới cánh rừng già, nhưng linh hồn thì vẫn mãi xanh màu áo lính.
Màu Hoa Trong Lửa Đạn
Năm 1972, Quảng Trị.
Thành cổ trong mắt Thành không phải là những trang sử sau này người ta viết, mà là mùi thuốc súng khét lẹt trộn lẫn với mùi bùn non bên bờ sông Thạch Hãn. Thành đi lính khi mái tóc còn thơm mùi lúa mới của làng quê Thái Bình, trong túi áo ngực luôn ép chặt nhành hoa muống biển khô – món quà chia tay của người con gái xóm bên.
"Này Thành, nếu tao không về, mày cầm chiếc bật lửa này đưa tận tay mẹ tao nhé," thằng Nam – cậu bạn cùng tiểu đội – vừa lau nòng súng vừa nói bằng giọng tỉnh bơ.
Thành cười, nụ cười hiền lành giữa những vết sẹo chưa kịp lên da non: "Hâm à? Để dành mà về tự tay châm bếp giúp u mày chứ."
Đêm đó, trời không sao, chỉ có ánh hỏa châu rạch nát bầu trời. Một tiếng nổ xé lòng ngay sát chiến hào. Đất đá dội xuống như mưa. Khi Thành lồm cồm bò dậy, tai ù đặc, cậu thấy Nam nằm đó, đôi mắt vẫn mở to nhìn về hướng Bắc, tay vẫn nắm chặt chiếc bật lửa khắc hình chim bồ câu.
Không có thời gian để khóc. Thành nhét chiếc bật lửa vào túi, vác súng xông lên. Giữa làn mưa bom bão đạn, cậu chợt thấy những cánh hoa đỏ rực hiện ra trong ảo giác. Đó không phải là hoa phượng vĩ sân trường, mà là máu của đồng đội, là khát vọng sống mãnh liệt rực cháy giữa cái chết cận kề.
Chiến tranh kết thúc. Thành trở về, một cánh tay gửi lại chiến trường. Cậu tìm đến căn nhà nhỏ ven đê để trao lại chiếc bật lửa cũ. Khi mẹ Nam run rẩy đón lấy kỷ vật, Thành nhìn ra sân, thấy một nhành hoa hồng dại vừa chớm nở dưới nắng chiều.
Thành hiểu rằng, cái "thời hoa lửa" ấy không chỉ có đạn bom, mà còn là nơi những con người trẻ tuổi đã dâng hiến cả mùa xuân của mình để đổi lấy sắc xanh thanh bình cho tổ quốc hôm nay.



