MÀU KHĂN RẰN BÊN LÈ THÀNH CỔ
MÀU KHĂN RẰN BÊN LÈ THÀNH CỔ
Nhân chứng kể lại: Bác Ngô Văn Ích (Cựu chiến binh Sư đoàn 325)
"Trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 là khúc tráng ca khốc liệt nhất mà tôi từng trải qua. Đất đá, gạch cổ của bờ thành bị đạn pháo băm nát thành bột. Giữa không gian đầy mùi thuốc súng và chết chóc ấy, hình ảnh những chiếc khăn rằn Nam Bộ của các nữ giao liên giải phóng luôn là một dấu ấn đẹp đẽ.
Cô giao liên tên Mai, quê ở bến Tre nhưng tình nguyện ra mặt trận Quảng Trị, có nhiệm vụ dẫn các đoàn tân binh vào thay lửa cho bờ thành. Mai luôn quấn chiếc khăn rằn đen trắng trên cổ, mái tóc thắt bím gọn gàng. Có những lúc bom nổ ngay sát bên, đất đá phủ kín người, khi rũ bùn đứng dậy, việc đầu tiên của Mai là sửa lại chiếc khăn rằn cho ngay ngắn rồi tiếp tục vẫy tay ra hiệu cho anh em tiến lên.
Trong một đợt pháo kích dữ dội ở bến sông Thạch Hãn, Mai bị trúng mảnh đạn hy sinh. Chiếc khăn rằn của cô bị rách một góc, nhuộm đỏ máu đào trôi lững lờ trên mặt nước sông. Hình ảnh chiếc khăn rằn thời hoa lửa ấy mãi mãi khắc sâu vào tâm khảm những người lính chúng tôi, như một biểu tượng của sự thuần khiết, lòng kiên trung của người phụ nữ Việt Nam đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho ngày độc lập."



