MÁU LỬA ĐẠI NGÀN VÀ BẢN HÙNG CA CỦA NGƯỜI LÍNH QUÂN KHU 5
Có những vùng đất mà cái nắng đốt cháy da thịt, cái gió rít qua khe núi như tiếng gầm của mãnh thú. Miền Trung – Tây Nguyên những năm 1980 không chỉ có sự khắc nghiệt của thiên nhiên, mà còn rực lửa bởi những trận tuyến âm thầm nhưng tàn khốc. Ở thôn Đống Đa, xã Thượng Nông, khi bóng tối đổ xuống dải núi xanh, ít ai ngờ rằng người cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Báo hiền lành từng là một "thép lửa" đi qua 8 năm sinh tử nơi dải đất máu và nước mắt ấy.
Có những vùng đất mà cái nắng đốt cháy da thịt, cái gió rít qua khe núi như tiếng gầm của mãnh thú. Miền Trung – Tây Nguyên những năm 1980 không chỉ có sự khắc nghiệt của thiên nhiên, mà còn rực lửa bởi những trận tuyến âm thầm nhưng tàn khốc. Ở thôn Đống Đa, xã Thượng Nông, khi bóng tối đổ xuống dải núi xanh, ít ai ngờ rằng người cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Báo hiền lành từng là một "thép lửa" đi qua 8 năm sinh tử nơi dải đất máu và nước mắt ấy.
Sinh ngày 19/9/1959 tại Thượng Nông, chàng thanh niên Nguyễn Ngọc Báo khoác áo lính năm 1980, khi tuổi 21 căng tràn nhựa sống. Ông được đưa thẳng vào tâm bão: Trung đoàn 713, Sư đoàn 332, Quân khu 5 (E713, F332, QK5). Nơi đây, cuộc chiến không dừng lại ở những loạt đạn pháo mà còn là cuộc tử chiến với từng ngọn núi, từng khe suối ngập tràn phục kích.
Tám năm (1980 – 1988) gắn chặt với E713 là tám năm ông cùng đồng đội nếm trải cái gắt gao đến tột cùng. Đã có những đêm hành quân luồn sâu qua từng vạt rừng khộp cháy chát, mồ hôi quyện vào bụi đỏ đóng thành từng vệt cứng trên vai áo. Đã có những cơn sốt rét rừng ập đến hành hạ, người rung lên cầm cập giữa cái nóng hừng hực như lò lửa. Nhưng tàn khốc nhất vẫn là lằn ranh giữa sống và chết trong những trận tập kích bất ngờ của kẻ thù. Tiếng súng nổ chát chúa giữa đêm muộn, ánh lửa hỏa lực liếm xé màn đêm, và những người đồng đội vừa mới chuyền tay nhau ngụm nước bẩn chiều nay, giọt máu đã hòa vào đất đỏ đại ngàn.
Trong cái tàn khốc ấy, tình đồng chí là thứ duy nhất giữ cho trái tim người lính Nguyễn Ngọc Báo không gục ngã. Là cái siết tay đẫm mồ hôi trước giờ xuất kích, là nửa lương khô bẻ đôi giữa hầm đất ngột ngạt, là lời thề sắt đá: "Còn một người, còn giữ vững trận địa!" Bản lĩnh của người lính Quân khu 5 đã được tôi luyện qua lửa đạn, qua sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng oanh liệt.
Tháng 8 năm 1988, tiếng súng thưa dần, ông xuất ngũ trở về quê nhà thôn Đống Đa. Hành trang mang về ngoài kỷ niệm chiến trường còn là những vết thương dai dẳng mỗi khi trời trở gió. Nhưng người lính già năm xưa chưa bao giờ đầu hàng. Sự kiên cường nơi dải đất lửa Quân khu 5 được ông mang vào từng xá cày, mảnh nương, tiếp tục sống một cuộc đời tỏa sáng phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ – kiên cường, tự hào và bất khuất.



