Bài viết

Máu Thắm Đồng Tràm: Khúc Tráng Ca Bên Dòng Cái Lớn

Hưng Yên26/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Máu Thắm Đồng Tràm: Khúc Tráng Ca Bên Dòng Cái Lớn

Nắng tháng Ba ở vùng ven sông Cái Lớn không gắt gao như chính hạ, nhưng cái không khí oi nồng lại mang theo một mùi vị khác lạ – mùi của thuốc súng và sự căng thẳng tột độ đang đè nặng lên từng rặng tràm, bụi sậy. Hiệp định Paris vừa ký kết chưa đầy hai tháng, hòa bình ngỡ như đã chạm đầu ngón tay, nhưng ở mảnh đất Vĩnh Viễn này, súng chưa bao giờ thực sự lặng thinh.

Những con rạch chằng chịt như mạch máu của đất mẹ Long Mỹ bấy giờ đang gồng mình gánh chịu một chiến dịch quy mô chưa từng có mang tên "Tràn ngập lãnh thổ". Địch tung ra những sư đoàn thiện chiến nhất, huy động máy bay, pháo binh hòng xóa sổ vùng giải phóng, chiếm lấy "vựa lúa" miền Tây. Vĩnh Viễn, với vị trí là cuống họng giao thông liên lạc, đã trở thành tâm điểm của cơn bão lửa ấy.

Đêm trước trận đánh, không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ. Dưới những tán tràm rậm rạp, các chiến sĩ Tiểu đoàn Tây Đô đang khẩn trương kiểm tra lại vũ khí. Những gương mặt trẻ măng, đen sạm vì nắng gió miền Tây, ánh lên niềm tin mãnh liệt. Họ hiểu rằng, giữ được Vĩnh Viễn là giữ được cửa ngõ của căn cứ Chương Thiện, là giữ lấy lời thề bảo vệ thành quả cách mạng. Trong ánh đèn dầu hắt hiu dưới hầm công sự, những người chỉ huy chụm đầu bên bản đồ tác chiến, từng đường chỉ đỏ vạch ra như những dòng máu nóng chảy tràn trên mặt giấy.

Sáng sớm ngày 26 tháng 3, sự im lặng của bình minh bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của phản lực và những loạt pháo bầy dồn dập. Đất trời Vĩnh Viễn rung chuyển. Địch đổ quân ồ ạt bằng trực thăng xuống cánh đồng sâm sấp nước. Những chiếc "trực thăng vận" đen ngòm như đàn ruồi khổng lồ che kín bầu trời, trút xuống từng đợt lính dù và biệt động quân.

Thế nhưng, đất Vĩnh Viễn không dễ khuất phục. Khi những đôi ủng của lính cộng hòa vừa chạm xuống lớp bùn lầy, cũng là lúc mặt đất "nổi giận". Từ những công sự bí mật, từ những bụi rậm tưởng chừng vô hại, quân ta đồng loạt nổ súng. Tiếng súng AK đanh gọn xen lẫn tiếng B40 gầm vang. Trận đánh giáp lá cà bắt đầu diễn ra ác liệt trên từng mét đất, từng con mương.

Người ta kể lại rằng, ở mũi tiến công chính diện, các chiến sĩ ta đã bám trụ kiên cường dưới những làn mưa đạn. Có những lúc, địch đông gấp năm, gấp mười, cậy có xe tăng múa vuốt giữa đồng trống, nhưng tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" đã biến mỗi bờ chuối, gốc dừa thành một pháo đài. Máu của các anh hòa vào dòng nước đỏ quạch phù sa, thấm sâu vào lòng đất mẹ. Những người con của quê hương Cần Thơ, Hậu Giang đã chiến đấu không phải bằng sự liều mạng vô tri, mà bằng tình yêu sâu thẳm dành cho từng mảnh vườn, tấc đất.

Giữa cao trào của trận đánh, hình ảnh những bà mẹ, người chị Vĩnh Viễn hiện lên như những tượng đài sống động. Bất chấp đạn lạc, bom rơi, họ chèo xuồng lướt đi trên những con rạch đầy khói súng để tiếp tế cơm nắm, chuyển đạn và đưa thương binh về tuyến sau. Có người mẹ đã dũng cảm đứng ra ngăn cản nòng pháo quân thù, dùng lý lẽ và tình mẫu tử để làm lung lạc ý chí những người lính bên kia chiến tuyến. Sự kết hợp giữa sức mạnh quân sự và sức mạnh lòng dân đã tạo nên một thế trận thiên la địa võng.

Trận chiến kéo dài suốt nhiều ngày đêm. Những đợt phản kích của quân ta diễn ra liên tiếp. Địch càng đánh càng lún sâu vào vũng lầy. Những chiếc xe bọc thép M113 cháy sạm giữa đồng, những đống quân trang bỏ lại ngổn ngang minh chứng cho sự thất bại của một tham vọng phi nghĩa. Đến ngày cuối cùng, khi tiếng súng thưa dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió rì rào qua rặng tràm, Vĩnh Viễn vẫn đứng vững. Cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay trên những mảnh đất vừa trải qua cơn bão lửa.

Chiến thắng Vĩnh Viễn không chỉ là một cột mốc về con số xác định thiệt hại của đối phương, mà nó còn là một lời khẳng định đanh thép: Hiệp định Paris phải được tôn trọng, và không một sức mạnh nào có thể khuất phục được ý chí của một dân tộc khát khao độc lập. Trận đánh ấy đã bẻ gãy ý chí "tràn ngập lãnh thổ" của địch tại vùng trọng điểm Chương Thiện, tạo tiền đề quan trọng cho những chiến thắng vang dội sau này, tiến tới mùa xuân đại thắng năm 1975.

Nửa thế kỷ đã trôi qua, dòng Cái Lớn vẫn lững lờ trôi, mang theo phù sa bồi đắp cho những cánh đồng xanh ngát. Những hố bom xưa giờ đã được lấp đầy bằng những rặng dừa, vườn cây ăn trái xum xuê. Vĩnh Viễn hôm nay đã thay da đổi thịt, nhưng ký ức về trận đánh hào hùng năm ấy vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí mỗi người dân nơi đây. Những ngôi mộ liệt sĩ nằm lặng lẽ dưới bóng tràm mát rượi, như những nốt trầm trong bản tráng ca bất tận.

Khi ta đứng trên mảnh đất này, lắng nghe tiếng gió xào xạc, ta như vẫn còn nghe thấy tiếng bước chân hành quân thần tốc, tiếng hô vang của các chiến sĩ và cả tiếng ru hời của những người mẹ miền Tây. Vĩnh Viễn không chỉ là tên một vùng đất, nó đã trở thành một biểu tượng của lòng kiên trung, một minh chứng cho sức mạnh của tinh thần đoàn kết quân dân.

Câu chuyện về trận Vĩnh Viễn sẽ còn được kể mãi, như một lời nhắc nhở thế hệ mai sau về cái giá của hòa bình và sự thiêng liêng của hai chữ "Quê hương". Máu của những người anh hùng đã đổ xuống để màu xanh trên đất này mãi mãi tươi tốt, để những dòng sông không còn nhuốm đỏ khói bom mà chỉ chở nặng những mùa vui.

Hào khí Vĩnh Viễn – đó là ngọn lửa không bao giờ tắt, là ánh sáng dẫn đường cho những bước chân hôm nay vững bước trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Lịch sử đã sang trang, nhưng linh hồn của trận đánh năm xưa vẫn luôn sống mãi, hòa quyện vào linh khí của đất và nước miền Tây đại ngàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Máu Thắm Đồng Tràm: Khúc Tráng Ca Bên Dòng Cái Lớn | Câu chuyện thời hoa lửa