Máu trộn bùn non
70 năm trôi qua, những người chiến sỹ Điện Biên năm xưa nay mái đầu đã bạc, tấm lưng đã còng. Chúng tôi nắm chặt tay các bác, cùng đi dọc chiến hào trên đồi A1, cứ điểm đầu não quan trọng bậc nhất trong Tập đoàn cứ điểm của thực dân Pháp tại Điện Biên Phủ. Dưới bóng cây phượng vĩ hoa nở đỏ rực những ngày đầu Hè, những cựu chiến binh hào sảng kể về những năm tháng chiến đấu đầy gian khó nhưng cũng đầy kiêu hùng ở mảnh đất Điện Biên.

Với ông Bùi Kim Điều, nguyên Tiểu đội phó Tiểu đội thông tin, thuộc Đại đoàn 312, việc tham gia đánh trận mở màn giành thắng lợi vang dội vẫn luôn là ký ức vẹn nguyên trong tâm trí ông.
Đúng 17h ngày 13/3/1954, sau mệnh lệnh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, 40 khẩu pháo cỡ nòng 75 đến 120 ly đồng loạt nhả đạn vào các vị trí của quân Pháp trong cứ điểm Him Lam, mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ. Sau hai giờ đồng hồ, ta chiếm được cứ điểm 1 và một nửa cứ điểm 2. Tại cứ điểm 2, có một khẩu đại liên bắn ra với diện rộng, bộ đội ta hy sinh và bị thương rất nhiều.
“Trong lúc nguy cấp đó, Tiểu đội phó Phan Đình Giót dù bị thương ở chân nhưng tay cầm khẩu tiểu liên vừa chạy vừa bắn. Đến lỗ châu mai, anh vươn mình lấy đà, lao thẳng vào lấp lỗ. Khẩu đại liên im bặt. Quân ta ào lên chiếm lô cốt. Từ lúc đó, sự kháng cự của địch yếu dần. Sau đó, quân ta đã làm chủ hoàn toàn cứ điểm Him Lam,” ông Điều kể.
7 giờ 30 phút ngày 14/3/1954, quân địch tổ chức lực lượng phản kích hòng chiếm lại Him Lam nhưng bị thất bại và tiếp tục bị thiệt hại nặng nề, phải từ bỏ hoàn toàn ý định chiếm lại cứ điểm Him Lam. Trận đánh mở màn đã thành công ngoài mong đợi. Sau đó, đơn vị ông lại được giao nhiệm vụ tiếp tục bao vây đánh chiếm đồi Độc Lập, lúc này do bom đạn phá huỷ làm mất thông tin liên lạc, có một công văn khẩn của trung đoàn (ký hiệu là Nam Ninh) gửi cấp tốc xuống 3 tiểu đoàn ký hiệu: Nam Kế, Nam Tiến, Nam Thắng, lúc đó ông cùng 2 đồng chí nhận nhiệm vụ làm giao liên đưa công văn. “Cả ba người đều bị thương. Lúc đó, tôi nghĩ rằng, nếu chậm một phút sẽ lỡ thời cơ nên tôi tự băng bó vết thương, luồn lách qua giao thông hào, chạy trong mịt mù đạn bom để đến được Sở chỉ huy Trung đoàn. Đưa công văn xong, tôi lịm đi vì mất máu,” ông Điều nhớ lại.
Chia sẻ với phóng viên Báo Điện tử VietnamPlus, ông Điều bảo rằng bản thân mình quá may mắn vì còn được chứng kiến dấu mốc kỷ niệm 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ, chứng kiến sự đổi thay của Điện Biên nói riêng và đất nước nói chung. Trong khi đó, rất nhiều đồng đội của ông đã hy sinh thân mình, máu nhuộm đỏ vào mảnh đất quê hương để giành sự độc lập, tự do cho nhân dân, cho Tổ quốc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



