Cựu chiến binh

Máu vẫn đỏ trên đất biên cương” Lời kể của một cựu chiến binh mặt trận Cao Bằng (1979)

“Máu vẫn đỏ trên đất biên cương” Lời kể của một cựu chiến binh mặt trận Cao Bằng (1979)

Lai Châu12/02/2026Lớp 6a1 trường THCS Bản Giang (Liên đội trường THCS Bản Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, những câu chuyện về lòng quả cảm và sự hy sinh của người lính nơi biên cương luôn để lại dấu ấn sâu đậm.

Lời kể của cựu chiến binh Nguyễn Thành Trung – người trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận Cao Bằng năm 1979 – là một ký ức chân thực, đau đáu về cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc.

Đầu năm 1978, không khí căng thẳng bao trùm khắp tuyến biên giới phía Bắc. Tin tức về các vụ đụng độ, về việc Trung Quốc tăng cường lực lượng áp sát biên giới khiến mỗi người lính luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. “Chúng tôi biết chiến tranh có thể nổ ra bất cứ lúc nào”, ông Trung hồi tưởng. “Đêm nào cũng nghe tiếng xe quân sự rầm rập, đất trời như nín thở chờ đợi.” Trong tâm trí người lính trẻ khi ấy vừa có nỗi lo âu, vừa cháy lên khát vọng được cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Tháng 2 năm 1979, chiến tranh chính thức bùng nổ. Đơn vị của ông Trung nhận lệnh hành quân gấp lên Cao Bằng. Trên đường đi, hình ảnh dân chúng sơ tán hằn sâu trong ký ức ông: những gánh hàng vội vã, những đứa trẻ theo cha mẹ chạy về phía sau, gương mặt ai cũng mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên cường. Ông tự nhủ phải chiến đấu để bảo vệ những con người bình dị ấy.

Tại Cao Bằng, ông Trung và đồng đội nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.
Pháo binh trút xuống dữ dội, khói bụi và mùi thuốc súng bao trùm không gian.
Tiếng súng, tiếng lựu đạn, tiếng hô xung phong vang lên không dứt, tạo nên âm thanh khốc liệt của chiến tranh.Nhiều trận đánh diễn ra ở cự ly rất gần, có lúc chỉ cách nhau vài mét ác liệt buộc người lính phải chiến đấu bằng tất cả ý chí và bản năng sinh tồn.
Nỗi sợ hãi ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho lòng căm thù và quyết tâm giữ đất.
“Từng tấc biên cương đều thấm máu đồng đội tôi”, ông Trung nghẹn ngào.

Nhiều người đã ngã xuống ngay trên những sườn đồi, trong làn đạn dày đặc.
Ông Trung vẫn nhớ ánh mắt của đồng đội trước giờ hy sinh – bình thản, kiên cường và không một lời lùi bước. Với ông, họ là những người hùng thầm lặng, lấy chính thân mình để giữ vững biên cương Tổ quốc.

Rời chiến trường, ông Trung mang theo những vết thương tinh thần khó có thể xóa nhòa. Tiếng bom đạn, tiếng gọi nhau trong chiến đấu vẫn trở về trong những giấc ngủ chập chờn. Cuộc sống thời hậu chiến đầy khó khăn, việc hòa nhập đời thường không hề dễ dàng đối với người lính trở về từ chiến tranh.Dẫu vậy, bằng ý chí của người lính, ông dần vượt qua, tham gia các hoạt động xã hội, luôn cố gắng sống có ích và giữ trọn nghĩa tình với đồng đội đã hy sinh.

Nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ông Trung chỉ có một mong ước giản dị: những người đã ngã xuống vì Tổ quốc được yên nghỉ nơi quê nhà, được Tổ quốc và nhân dân ghi nhớ. Ông cũng tha thiết nhắn gửi thế hệ trẻ hãy trân trọng lịch sử, hiểu rõ những gian khổ và hy sinh của cha anh để bảo vệ từng tấc đất biên cương.

Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Thành Trung không chỉ là hồi ức về một thời chiến tranh khốc liệt, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình, lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn