Máy bay Mỹ ném bom Thành cổ Quảng Trị
Máy bay Mỹ ném bom Thành cổ Quảng Trị
Lời kể của Cựu chiến binh Phạm Văn An – Trung đội 1, Đại đội 10
Ông An kể với giọng trầm đục:
“Nói đến Thành cổ Quảng Trị… là nói đến địa ngục trần gian.”
Ông nhấc chén trà, tay hơi run:
“Một ngày kia, khi đơn vị ông đang bám trụ ở mép thành, bỗng nghe tiếng rít trên trời. Thằng Tâm nói: ‘Bom đấy anh An!’
Chưa kịp dứt lời, mặt đất nổ tung. Cả bầu trời thành một ngọn lửa đỏ.”
Ông khẽ thở dài:
“Bom Mỹ ném suốt ngày, suốt đêm. Nước sông Thạch Hãn nổi đầy xác đồng đội. Có lần, ông kéo thi thể một cậu lính trẻ… mặt nó còn thơm mùi mồ hôi con trai mới lớn. Ông ôm nó mà nói: ‘Ngủ đi em… để anh đánh tiếp.’”
Bọn trẻ im phăng phắc.
“Các cháu ạ,” ông nhìn xa xăm, “chiến tranh lấy đi tuổi thanh xuân của bao người. Vì thế, tụi con phải sống cho xứng với sự hi sinh ấy. Đừng để bạo lực, ích kỷ len vào đời. Hãy yêu thương và biết ơn những điều mình đang có.”
Câu chuyện “ Một thời hoa lửa” Liên đội trường Tiểu học Đồng Tiến sưu tầm


