Anh hùng Lực lượng vũ trang

MAY MẮN CỦA NGƯỜI TRỞ VỀ

Sau chiến tranh, có những người trở về với quê hương, với gia đình và bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng cũng có những người mãi mãi không thể trở về.

Nghệ An14/08/2026Đoàn trường THPT Bắc Yên Thành (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MAY MẮN CỦA NGƯỜI TRỞ VỀ

Sau chiến tranh, có những người trở về với quê hương, với gia đình và bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng cũng có những người mãi mãi không thể trở về.

Với ông Nguyễn Văn Kiệm, được sống đến ngày đất nước thống nhất và có cơ hội trở về có lẽ là một điều may mắn. Bởi trong những năm tháng chiến tranh, không phải người lính nào cũng có được cơ hội ấy.

Ông từng là người lái xe vận chuyển lương thực. Công việc của những người lái xe là đưa hàng hóa đến các đơn vị, góp phần bảo đảm hậu cần cho chiến trường. Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, họ cũng phải đối mặt với những nguy hiểm của chiến tranh.

Thế nhưng so với những người lính đi bộ, đặc biệt là bộ binh trực tiếp chiến đấu, những người lái xe đôi khi có phần may mắn hơn.

Có những người đồng đội cùng thời với ông đã không trở về.

Có những đợt, chỉ trong một lần, ba hoặc bốn người đã hy sinh.

Những mất mát ấy khiến người còn sống càng hiểu rằng việc mình có thể trở về không phải là điều hiển nhiên. Một người có thể bước qua những năm tháng chiến tranh, nhưng một người khác lại mãi mãi nằm lại trên con đường mà cả hai từng đi.

Ông Kiệm đã trở về.

Nhưng sự trở về ấy không thể tách rời khỏi ký ức về những người đã không có được may mắn như mình. Bởi những người cùng đơn vị, những người từng cùng ông trải qua những ngày tháng gian khổ, đã có người nằm lại.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội nhiều năm. Đến năm 1989, ông mới chính thức trở về hẳn với gia đình.

Từ đó, cuộc đời ông bước sang một chặng đường khác. Không còn những chuyến xe trong chiến tranh, không còn những ngày tháng quân ngũ như trước, thay vào đó là cuộc sống gia đình với những khó khăn của thời hậu chiến.

Nhưng dù cuộc sống có nhiều thiếu thốn, việc được trở về với gia đình vẫn là điều đáng quý.

Bởi ông còn có thể nhìn thấy người thân, có thể xây dựng cuộc sống, có thể nhìn các con trưởng thành và sau này nhìn thấy các cháu lớn lên.

Còn những người đồng đội đã hy sinh thì không có cơ hội ấy.

Họ không thể trở về để chứng kiến ngày đất nước hòa bình. Không thể nhìn thấy con cái trưởng thành. Không thể biết cuộc sống quê hương rồi sẽ thay đổi như thế nào.

Vì vậy, với những người lính may mắn sống sót, ký ức về chiến tranh đôi khi không chỉ là niềm tự hào mà còn là sự biết ơn đối với những người đã nằm lại.

Ông Kiệm trở về, mang theo cả ký ức về một thời tuổi trẻ và những người đồng đội không còn nữa.

Có thể thời gian đã làm nhiều chuyện trở nên xa xôi. Nhưng với người từng trải qua chiến tranh, một điều có lẽ vẫn luôn hiện hữu: mình đã may mắn được trở về, còn rất nhiều người thì không.

Và chính sự may mắn ấy khiến người trở về càng trân trọng cuộc sống bình yên mà mình có được.

Bởi sau mỗi người lính trở về là hình bóng của những người đã không thể trở về cùng họ.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn