MÂY TRẮNG PHÍA KHE SANH
Con đường vào Nam dài dằng dặc qua những cánh rừng đại ngàn. Điểm dừng chân của chú là Khe Sanh – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian" với những trận mưa bom bão đạn đỏ lửa.
MÂY TRẮNG PHÍA KHE SANH
Mùa hè năm ấy, làng quê miền Bắc tiễn chú Vân lên đường trong một buổi chiều rực nắng. Trong ba lô của người lính trẻ, ngoài quân trang, còn có hơi ấm của gia đình mà chú vừa kịp cảm nhận.
Con gái của chú khi đó mới chỉ tròn hai tháng tuổi. Chú Vân bế con trên tay, nhìn đôi môi nhỏ xíu của con đang chép chép trong giấc ngủ say, lòng đau như cắt nhưng ý chí lại càng thêm kiên định. Chú trao con lại cho vợ, chỉ kịp dặn một câu: "Đợi anh về, khi ấy con mình đã biết gọi bố".
Con đường vào Nam dài dằng dặc qua những cánh rừng đại ngàn. Điểm dừng chân của chú là Khe Sanh – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian" với những trận mưa bom bão đạn đỏ lửa.
Tại hầm hào ở Khe Sanh, giữa những lúc ngơi tiếng pháo, chú Vân thường lôi từ túi ngực ra một mảnh giấy nhỏ đã nhòe vì mồ hôi. Đó không phải là bản đồ tác chiến, mà là bức thư vợ gửi kèm một sợi tóc của con gái. Đối với chú, tên mình là Vân (nghĩa là mây), và chú luôn tin rằng những dải mây trắng từ quê nhà miền Bắc vẫn hằng ngày trôi về phía Trường Sơn để tiếp sức cho chú.
Có những đêm cao điểm, khói bom đen kịt phủ kín bầu trời, chú Vân cùng đồng đội phải đối mặt với cái chết trong gang tấc. Nhưng cứ mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh đứa con gái bé bỏng mới 2 tháng tuổi lại hiện ra như một "đóa hoa" rực rỡ giữa vùng lửa đạn. Chính hình ảnh đó đã giúp chú vượt qua những cơn đói, những cơn sốt rét rừng và sự khốc liệt của chiến trường Khe Sanh huyền thoại.
Những năm tháng "thời hoa lửa" ấy đã trôi qua, nhưng ký ức về ngày rời quê khi con gái mới 2 tháng tuổi vẫn mãi là một phần máu thịt trong cuộc đời chú Vân. Chú không chỉ chiến đấu cho độc lập, mà chú chiến đấu để đứa trẻ trong nôi ngày ấy có được bầu trời xanh hòa bình hôm nay.



