Mẹ (5)
Mẹ trên dòng sông lửa
Ở một vùng quê nhỏ bên dòng sông Thu Bồn, có mẹ Nguyễn Thị Lan sống cùng ba người con trong những năm chiến tranh ác liệt. Chồng mẹ hy sinh khi người con út còn chưa biết gọi tiếng “ba”. Từ đó, mẹ vừa làm ruộng, vừa bí mật nuôi giấu cán bộ cách mạng trong căn hầm dưới gốc tre sau nhà.
Ban ngày, mẹ gánh lúa ra đồng như bao người phụ nữ khác. Nhưng đêm xuống, mẹ lặng lẽ chèo thuyền vượt sông, đưa thư và thuốc men cho bộ đội. Có lần địch phát hiện, chúng đốt cả xóm để truy tìm người liên lạc. Trong ánh lửa đỏ rực, mẹ vẫn ôm túi tài liệu chạy qua cánh đồng bom cày để kịp giao cho đơn vị.
Một đêm mưa lớn, mẹ bị bắt. Địch tra khảo suốt nhiều ngày nhưng mẹ không khai nửa lời. Chúng hỏi:
— “Ai là người hoạt động trong làng này?”
Mẹ chỉ bình thản đáp:
— “Tôi chỉ là người mẹ Việt Nam muốn đất nước được yên bình cho con mình.”
Sau nhiều tháng tù đày, mẹ được thả về vì bệnh nặng. Dù sức khỏe yếu đi, mẹ vẫn tiếp tục may áo cho bộ đội và chăm sóc thương binh trong làng. Ngày đất nước thống nhất, mẹ đứng bên bờ sông, nước mắt lặng lẽ rơi khi nghe tiếng trẻ con cười vang trên con đường làng không còn bom đạn.
Nhiều năm sau, mẹ được phong tặng danh hiệu “Mẹ Việt Nam Anh hùng”. Nhưng với dân làng, mẹ không chỉ là anh hùng — mẹ là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng và lòng yêu nước bất khuất.


