MẸ ANH HÙNG NGUYỄN THỊ ANH
Mẹ là người phụ nữ dân tộc Kinh, sinh ra và lớn lên từ mảnh đất thuần nông. Mẹ nên duyên cùng ông Đoàn Văn Út (sinh năm 1925), người chồng hiền lành, cùng quê. Cuộc đời Mẹ gắn liền với gian khó, với ruộng đồng, với tiếng trẻ thơ trong mái nhà nghèo nhưng ấm áp. Mẹ sinh được năm người con – ba trai, hai gái – những đứa con lớn lên giữa khói lửa chiến tranh và lời ru thấm đẫm tình yêu Tổ quốc.
Tôi trở về ấp Phú Đức, xã Bình Phú, huyện Càng Long. Gió đồng thoảng nhẹ, hàng dừa nghiêng bóng xuống con đường làng. Giữa miền quê bình dị ấy, được nghe câu chuyện về một người Mẹ đã sống một cuộc đời lặng thầm nhưng rực sáng như ngọn lửa bất diệt của lòng yêu nước – Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Anh.
Mẹ là người phụ nữ dân tộc Kinh, sinh ra và lớn lên từ mảnh đất thuần nông. Mẹ nên duyên cùng ông Đoàn Văn Út (sinh năm 1925), người chồng hiền lành, cùng quê. Cuộc đời Mẹ gắn liền với gian khó, với ruộng đồng, với tiếng trẻ thơ trong mái nhà nghèo nhưng ấm áp. Mẹ sinh được năm người con – ba trai, hai gái – những đứa con lớn lên giữa khói lửa chiến tranh và lời ru thấm đẫm tình yêu Tổ quốc.
Khi đất nước lâm nguy, Mẹ tiễn con ra đi không bằng nước mắt yếu mềm, mà bằng niềm tin sắt son vào cách mạng.
Người con trai đầu của Mẹ – liệt sĩ Đoàn Văn Chuột, sinh năm 1951 – tham gia cách mạng năm 1971, giữ chức Tiểu đội phó du kích xã Bình Phú. Ngày 17 tháng 11 năm 1974, trong trận đánh vào ấp chiến lược, anh được giao nhiệm vụ chỉ huy lực lượng du kích. Giữa làn đạn khốc liệt, anh đã anh dũng hy sinh, để lại sau lưng người Mẹ chưa kịp lau khô nước mắt.
Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất con, chiến tranh lại cướp đi của Mẹ thêm một phần máu thịt. Liệt sĩ Đoàn Phước Ngọc, sinh năm 1957, tham gia cách mạng vào tháng 9 năm 1982, giữ chức Trung đội phó Đại đội 12, Tiểu đoàn 222, Trung đoàn 686. Ngày 18 tháng 3 năm 1984, anh hy sinh trong trận truy quét tàn quân Pôn Pốt, khi tuổi đời còn rất trẻ.
Hai lần tiễn con đi không ngày trở lại, Mẹ Nguyễn Thị Anh nén chặt nỗi đau vào lòng, tiếp tục sống bằng sự kiên cường của người mẹ Việt Nam. Mẹ không kể công, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ thắp nhang cho con mỗi chiều, lặng lẽ dõi theo đất nước trong ngày hòa bình.
Để ghi nhận những hy sinh cao cả ấy, ngày 26 tháng 3 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ (theo Quyết định số 723/QĐ-CTN).
Hôm nay, khi đứng trước câu chuyện của Mẹ, tôi – một cán bộ Đoàn – hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng nước mắt của những người mẹ như Mẹ Nguyễn Thị Anh. Chúng tôi nguyện sống xứng đáng hơn, sống có trách nhiệm hơn, để không phụ lòng Mẹ, không phụ máu xương của các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống cho quê hương Bình Phú thân yêu.



