Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ BA - KÍ ỨC THẦM LẶNG

MẸ BA

Thái Nguyên02/04/2026Nguyễn Thị Hòa (Trường Tiểu học Tiên Phong II)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ BA

Làng nhỏ nằm nép mình bên triền sông, nơi những hàng tre vẫn ngày ngày rì rào trong gió. Ở đó có mẹ – người phụ nữ mà ai trong làng cũng kính trọng, gọi bằng cái tên thân thương: Mẹ Ba.

Thời đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, mẹ Ba đã tiễn chồng và hai người con trai lên đường ra trận. Ngày họ đi, mẹ không khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ gói ghém từng bộ quần áo, dúi vào tay các con nắm cơm nắm muối, rồi dặn:

“Các con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ làng. Bao giờ đất nước yên bình thì về với mẹ.”

Từ đó, căn nhà nhỏ chỉ còn lại mình mẹ. Nhưng mẹ chưa bao giờ để mình trở nên yếu đuối. Ban ngày, mẹ ra đồng cày cấy, trồng lúa nuôi bộ đội. Ban đêm, mẹ cùng dân làng đào hầm, tiếp tế lương thực, che chở cho những chiến sĩ hành quân qua làng.

Có những đêm mưa tầm tã, mẹ vẫn lặng lẽ mang từng gói cơm, từng ống nước ra điểm hẹn. Ánh đèn dầu leo lét soi gương mặt mẹ đã hằn sâu những nếp nhăn, nhưng ánh mắt thì vẫn sáng – một ánh sáng của niềm tin và lòng yêu nước.

Rồi tin dữ lần lượt đến.

Người con trai cả hy sinh trong một trận đánh lớn. Mẹ lặng đi, ôm tấm giấy báo tử vào lòng, nhưng không gục ngã. Mẹ thắp nén nhang, khẽ nói:

“Con đã làm tròn bổn phận với Tổ quốc.”

Chưa kịp nguôi ngoai, người con thứ hai cũng mãi mãi không trở về. Lần này, mẹ ngồi rất lâu bên hiên nhà, nhìn về phía chân trời xa xăm. Gió thổi qua, mái tóc mẹ bạc trắng lúc nào không hay.

Người ta tưởng mẹ sẽ gục ngã. Nhưng không.

Mẹ vẫn tiếp tục công việc của mình. Vẫn cấy lúa, vẫn nuôi quân, vẫn đón các chiến sĩ như con ruột. Với mẹ, những người lính trẻ ấy chính là hình bóng của các con mẹ.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, làng mở hội. Cờ hoa rực rỡ, tiếng cười vang khắp nơi. Nhưng trong căn nhà nhỏ, mẹ chỉ lặng lẽ ngồi bên bàn thờ, nơi có di ảnh của chồng và hai con.

Một cán bộ đến trao danh hiệu “Mẹ Việt Nam anh hùng”. Mẹ nhận bằng hai bàn tay run run. Mắt mẹ rưng rưng, nhưng giọng vẫn vững vàng:

“Các con của tôi đã hy sinh, nhưng đất nước đã hòa bình… thế là đủ.”

Từ đó, mỗi buổi chiều, người ta vẫn thấy mẹ Ba ngồi trước hiên nhà, nhìn ra cánh đồng xanh mướt. Gió thổi qua, mang theo hương lúa mới. Trên bầu trời, đàn chim bay về tổ, bình yên đến lạ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ BA - KÍ ỨC THẦM LẶNG | Câu chuyện thời hoa lửa