Mẹ bên cánh đồng loang màu lửa đạn
Bài viết khắc họa tư thế bám trụ kiên cường của người mẹ Long An trên những cánh đồng quê hương dù bị cày xới bởi lửa đạn chiến tranh, nơi mẹ biến lao động sản xuất thành một mặt trận thầm lặng để giữ đất, nuôi quân và khẳng định sức sống mãnh liệt của vùng đất thép trước sự tàn phá khốc liệt của kẻ thù.
Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", hình ảnh những cánh đồng lúa, đồng khóm vùng biên Đức Hòa, Đức Huệ không chỉ mang màu xanh của hy vọng mà còn thường xuyên loang lổ những vệt đen của thuốc súng và màu đỏ rực của lửa đạn từ những trận pháo bầy trút xuống. Giữa không gian nồng nặc mùi khét và bụi mù ấy, bóng dáng người mẹ đất thép vẫn hiện lên lầm lũi nhưng hiên ngang, đôi bàn tay gầy guộc vẫn không rời cán cuốc, cán cày. Với mẹ, cánh đồng không chỉ là nơi làm ra hạt gạo, củ khoai mà là một mặt trận không tiếng súng, nơi mẹ dùng sự sống mong manh của mình để đối đầu với sự hủy diệt tàn bạo của "Thời hoa lửa".
Trong những năm tháng khốc liệt, khi máy bay giặc quần đảo trên đầu và đồn bốt ngay sát bên không ngừng nhả đạn, mẹ vẫn chọn cách bám trụ lại mảnh đất phèn chua mặn đắng này. Mẹ hiểu rằng, nếu mẹ rời đi, cánh đồng sẽ chết, và mạch sống cho những chiến sĩ đặc công như anh Võ Văn Chương hay các sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường đang ẩn náu dưới lòng địa đạo Đức Huệ cũng sẽ đứt đoạn. Khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần đã truyền cho mẹ lòng dũng cảm phi thường: mẹ coi mỗi luống cày là một chiến hào, mỗi gùi lúa là một hố đạn được lấp đầy bởi lòng tận trung. Lời thề "Độc lập hay là chết" được mẹ hiện thực hóa bằng việc kiên quyết không bỏ ruộng hoang, dùng sự bền bỉ của người nông dân để thách thức sức mạnh sắt thép của quân thù.
Cảm xúc của mẹ bên cánh đồng loang màu lửa đạn là một sự giao thoa đớn đau giữa xót thương và phẫn nộ. Mẹ xót xa khi thấy bông lúa vừa ngậm sữa đã bị mảnh bom chém đứt, thấy rừng tràm biên thùy trơ trụi dưới làn chất độc hóa học. Nhưng chính những vết thương trên da thịt quê hương ấy lại càng hun đúc trong lòng mẹ ý chí sắt đá. Tình yêu quê hương Long An của mẹ lúc này hiện lên qua hình ảnh mẹ thản nhiên dặm lúa ngay cạnh những hố bom còn bốc khói, hay cách mẹ dùng chính bóng mình trên đồng để làm ám hiệu giao liên cho cán bộ. Sự hiện diện của mẹ trên cánh đồng chính là lời khẳng định đanh thép nhất: sự sống sẽ luôn nảy mầm từ trong cái chết, và không một loại vũ khí nào có thể khuất phục được những người mẹ đã thề gắn bó máu thịt với đất đai.
Hậu chiến, khi những vệt loang lửa đạn đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho màu xanh bạt ngàn của các khu công nghiệp và những cánh đồng lúa năng suất cao, ký ức về người mẹ bám trụ năm xưa vẫn mãi là một chương sử bi tráng. Mẹ giờ đây có lẽ đã già yếu, không còn đủ sức ra đồng, nhưng tâm hồn mẹ vẫn luôn gắn bó với từng tấc đất Đức Hòa rạng rỡ hôm nay. Di sản mẹ để lại chính là bài học về sự kiên định và đức hy sinh. Mẹ dạy chúng ta rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những mùa màng đẫm máu và nước mắt, và trách nhiệm của thế hệ trẻ là phải tiếp tục làm xanh thêm những cánh đồng quê hương bằng trí tuệ và lao động sáng tạo, để xứng đáng với dáng đứng của mẹ giữa mùa hoa lửa năm nào.



