Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Bùi Thị Chi

Mùa đông năm ấy, gió từ cánh đồng hun hút thổi qua mái nhà tranh, mang theo cái rét cắt da của miền quê. Trong căn bếp nhỏ, mẹ Bùi Thị Chi lặng lẽ hong đôi bàn tay bên bếp lửa. Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt đã hằn sâu những nếp nhăn của một đời tảo tần.

Đắk Lắk07/07/2026Trần Ngọc Sơn (xã Pơng Drang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lửa

Mẹ Bùi Thị Chi

Mùa đông năm ấy, gió từ cánh đồng hun hút thổi qua mái nhà tranh, mang theo cái rét cắt da của miền quê. Trong căn bếp nhỏ, mẹ Bùi Thị Chi lặng lẽ hong đôi bàn tay bên bếp lửa. Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt đã hằn sâu những nếp nhăn của một đời tảo tần.

Ngoài sân, cây cau vẫn đứng thẳng giữa trời. Mỗi lần nhìn lên ngọn cau, mẹ lại nhớ đến các con – những người đã rời mái nhà này khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ngày ấy, chiến tranh phủ bóng lên khắp làng quê. Tiếng còi báo động thay tiếng gà gáy, tiếng bom rung chuyển thay tiếng sáo diều. Những con đường đất đỏ in hằn dấu chân bộ đội nối nhau ra tiền tuyến.

Người con trai cả đứng trước mẹ trong bộ quân phục còn thơm mùi vải mới.

– Mẹ cho con đi nhé!

Mẹ nhìn thật lâu vào đôi mắt sáng của con.

Bà biết, ngày này rồi cũng đến.

Không có lời ngăn cản.

Không có tiếng khóc.

Chỉ có bàn tay gầy guộc khẽ vuốt lại cổ áo cho con rồi dặn:

– Đi giữ nước, nhớ giữ mình. Nếu phải chọn giữa mẹ và Tổ quốc… hãy chọn Tổ quốc.

Người con cúi đầu ôm mẹ thật chặt.

Đó là cái ôm cuối cùng.

Chiến tranh ngày càng khốc liệt.

Người con thứ hai nối gót anh lên đường.

Rồi người con thứ ba.

Ngôi nhà nhỏ vốn rộn tiếng cười trẻ thơ giờ chỉ còn tiếng guồng quay nước và tiếng mẹ cặm cụi giã gạo trong đêm.

Ban ngày, mẹ làm ruộng.

Ban đêm, mẹ cùng bà con đào hầm, tải đạn, vá áo, nấu cơm cho bộ đội. Căn bếp của mẹ nhiều lần đỏ lửa suốt đêm để kịp nấu những nồi cơm gửi ra mặt trận.

Có những hôm nhà chỉ còn vài bát gạo cuối cùng.

Mẹ vẫn san sẻ cho các chiến sĩ.

Mẹ bảo:

– Các con ngoài chiến trường còn đói hơn mình.

Ai nghe cũng lặng người.

Một buổi chiều mưa, người cán bộ xã đạp xe đến.

Ông đứng rất lâu ngoài cổng.

Mẹ nhìn thấy tờ giấy trên tay ông.

Mẹ hiểu.

Không ai nói một lời.

Tờ giấy báo tử đầu tiên được đặt lên bàn thờ.

Mẹ châm nén hương.

Khói hương bay nghi ngút.

Mẹ không khóc thành tiếng.

Chỉ có đôi vai gầy run lên trong ánh chiều bảng lảng.

Ít năm sau…

Lại thêm một tờ giấy báo tử.

Rồi thêm một lần nữa.

Mỗi tờ giấy là một phần máu thịt của mẹ gửi lại chiến trường.

Mái tóc mẹ bạc đi rất nhanh.

Nhưng chưa bao giờ mẹ oán trách.

Mỗi lần có thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ, mẹ vẫn tự tay gói cho họ nắm cơm, dúi vào tay vài củ khoai luộc và dặn:

– Cố gắng sống. Nếu phải hy sinh, hãy sống sao cho xứng đáng với quê hương.

Người ta gọi mẹ là "Mẹ của những người lính".

Bởi với mẹ, không chỉ những người con ruột mới là con.

Tất cả những người khoác màu áo xanh đều là máu thịt của mình.

Ngày đất nước thống nhất.

Khắp nơi rợp cờ hoa.

Tiếng chuông trường ngân vang trên con đường từng đầy hố bom.

Lũ trẻ tung tăng chạy giữa cánh đồng xanh.

Mẹ đứng trước bàn thờ các con, lặng lẽ thay bình hoa mới.

Mẹ mỉm cười.

Nước mắt lăn dài.

– Các con ơi… hòa bình rồi.

Lời thì thầm tan vào làn khói hương, như gửi đến những người đã nằm lại trong lòng đất mẹ.

Nhiều năm sau, mẹ Bùi Thị Chi được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Ngày nhận danh hiệu, mẹ mặc bộ áo nâu giản dị như mọi ngày.

Có người hỏi:

– Mẹ có tự hào không?

Mẹ nhìn lá cờ đỏ tung bay trước gió rồi chậm rãi đáp:

– Điều làm tôi tự hào không phải tấm bằng này. Điều quý nhất là hôm nay trẻ con được đến trường, người dân được cày trên đồng mà không còn nghe tiếng bom.

Câu nói ấy khiến nhiều người lặng đi.

Bởi phía sau sự bình yên của hôm nay là biết bao người mẹ đã chấp nhận nỗi đau lớn nhất của đời mình.

Chiều xuống.

Ánh nắng cuối ngày phủ vàng lên hàng cau trước ngõ.

Mẹ Bùi Thị Chi vẫn ngồi nơi hiên nhà, đôi mắt hướng về con đường làng.

Con đường ấy năm xưa đã đưa những người con của mẹ ra đi vì Tổ quốc.

Và cũng chính con đường ấy đã dẫn đất nước đến ngày độc lập.

Có những người mẹ không viết nên lịch sử bằng chiến công.

Họ viết lịch sử bằng sự hy sinh thầm lặng, bằng những đêm dài chờ con, bằng những giọt nước mắt giấu kín sau nụ cười.

Để rồi từ những mùa hoa lửa, đất nước nở mùa hòa bình.

Và tên của những người mẹ như Bùi Thị Chi sẽ mãi được nhắc đến với tất cả lòng biết ơn và sự kính trọng của các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Bùi Thị Chi | Câu chuyện thời hoa lửa