Bài viết

MẸ CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH

ó người vừa mới mười tám, mười chín tuổi. Lần đầu xa mẹ. Lần đầu đi chiến trường. Được nghe một tiếng gọi "con" giữa những ngày khói lửa, ai cũng thấy lòng mình ấm lại. Bà Dung còn khéo tay vá áo.

Nghệ An06/07/2026Phạm Thị Thu Hoài (Thôn hoàng hà xã hải châu tỉnh nghệ an)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM

MẸ CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH

Tác giả: Phạm Thị Thu Hoài – Bí Thư thôn Hoàng Hà

(Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu)

THÔNG TIN NHÂN VẬT

· Họ và tên: Nguyễn Thị Dung

· Quê quán: Xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

· Nơi ở hiện nay: Thôn Hoàng Hà, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

·

MÁI NHÀ CỦA NHỮNG NGƯỜI CON XA QUÊ

Có những người mẹ sinh ra những người con.

Nhưng cũng có những người mẹ không sinh ra họ, lại dành cho họ tình yêu thương như máu mủ ruột rà.

Nguyễn Thị Dung chính là một người mẹ như thế.

Mỗi lần nhắc về những năm tháng chiến tranh, bà không kể về bom đạn hay hiểm nguy mà nhớ nhất là những đêm căn nhà nhỏ của mình sáng đèn, đón những người lính hành quân qua làng.

Khi ấy, ngôi nhà của bà nằm ở vị trí thuận lợi cho các đơn vị bộ đội dừng chân nghỉ ngơi trước khi tiếp tục lên đường. Theo sự phân công của địa phương, gia đình bà trở thành một trong những cơ sở nuôi quân bí mật.

Ngày ấy, nhà bà cũng chẳng khá giả gì.

Mấy sào ruộng chỉ đủ gạo ăn từng bữa.

Bữa cơm thường chỉ có nồi khoai, nồi sắn với bát rau luộc.

Thế nhưng, mỗi khi có bộ đội về, bà luôn dành phần cơm ngon nhất cho các anh.

Bà cười hiền:

"Các con còn phải đi đánh giặc, ăn no mới có sức."

Có những đêm hơn chục người lính cùng ngủ trong căn nhà tranh nhỏ.

Chiếu không đủ.

Chăn cũng chẳng có nhiều.

Bà gom tất cả quần áo cũ, bao tải sạch và những tấm cói trong nhà để trải cho các anh nằm.

Còn mình cùng các con lặng lẽ xuống bếp ngủ tạm.

Điều khiến các chiến sĩ cảm động nhất không phải là bữa cơm.

Mà là cách bà đối xử với họ.

Mỗi người đến nhà đều được bà hỏi han như con ruột.

"Có nhớ nhà không con?"

"Quê con ở đâu?"

"Mẹ ở nhà có khỏe không?"

Chỉ vài câu hỏi giản dị thôi cũng đủ khiến nhiều người lính trẻ đỏ hoe mắt.

Có người vừa mới mười tám, mười chín tuổi.

Lần đầu xa mẹ.

Lần đầu đi chiến trường.

Được nghe một tiếng gọi "con" giữa những ngày khói lửa, ai cũng thấy lòng mình ấm lại.

Bà Dung còn khéo tay vá áo.

Có những chiếc áo rách vai, sứt cúc, bà tranh thủ vá lại ngay trong đêm.

Có người sáng hôm sau thức dậy mới biết chiếc áo của mình đã được vá cẩn thận từ lúc nào.

Một chiến sĩ xúc động nói:

"Mẹ vá khéo quá."

Bà chỉ cười:

"Mẹ ở nhà cũng vá áo cho các anh trai của các con như thế."

Có lần, một người lính trẻ lên cơn sốt giữa đêm.

Bà thức trắng.

Hết lấy khăn nhúng nước lau trán, lại chạy sang nhà hàng xóm xin lá thuốc.

Đến khi cậu lính hạ sốt, bà mới yên tâm ngồi nghỉ.

Trước lúc đơn vị lên đường, người chiến sĩ ấy nắm chặt tay bà.

"Nếu con còn sống trở về, nhất định con sẽ quay lại thăm mẹ."

Bà chỉ xoa đầu anh rồi dặn:

"Mẹ không mong quà cáp.

Mẹ chỉ mong các con bình an."

Nhiều người lính năm ấy đã không còn trở về.

Nhưng mỗi lần nghe tin có đồng đội hy sinh, bà lại lặng lẽ thắp một nén nhang.

Bà bảo:

"Dù không phải con mình sinh ra, nhưng cũng là con của đất nước."

Giờ đây, căn nhà năm xưa đã được sửa sang khang trang hơn.

Nhưng mỗi khi nhìn khoảng sân cũ, bà vẫn nhớ hình ảnh những người lính ngồi quây quần bên bếp lửa.

Trong ký ức của họ, bà Nguyễn Thị Dung không chỉ là người dân nuôi quân.

Mà là người mẹ thứ hai của những người con mặc áo lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH | Câu chuyện thời hoa lửa