Mẹ Đằng: "Cành Bần" Dẻo Dai Bên Dòng Nước Lớn
Mẹ Phạm Thị Đằng (1915 - 1998) vốn như bao người phụ nữ ở ấp Phú Phong, dành cả đời vun vén cho gia đình và 6 người con. Nhưng khi khói lửa chiến tranh tràn về, mẹ hiểu rằng nếu xóm làng không yên, thì mái nhà cũng chẳng thể ấm. Mẹ không cầm súng, nhưng mẹ đã "tiếp đạn" bằng niềm tin và những đứa con máu thịt của mình.
Những Cánh Chim Giao Liên Và Du Kích
Hai người con trai của mẹ, mỗi người một nhiệm vụ, nhưng đều mang trong mình dòng máu không khuất phục của vùng đất Càng Long.
· Anh Nguyễn Văn Bộ – Người "chạy đua" với thời gian: Tham gia cách mạng khi vừa tròn 20 tuổi (năm 1960), anh Bộ đảm nhận vai trò Tổ trưởng giao liên xã Bình Phú. Công việc của anh là giữ cho thông tin luôn thông suốt, là đôi chân không mỏi trên những con đường mòn đầy rẫy hiểm nguy. Ngày 10/01/1962, trong một trận đánh ác liệt, khi đang thực hiện nhiệm vụ tải thương — một công việc đòi hỏi sự dũng cảm tột cùng khi phải đối mặt trực diện với làn đạn để cứu đồng đội — anh đã trúng đạn và hy sinh. Anh ngã xuống khi đang dang tay bảo vệ sự sống cho người khác.
· Anh Lê Văn Xưa – Người lính du kích kiên cường: Nối gót đàn anh, năm 1966, anh Lê Văn Xưa dấn thân vào con đường binh nghiệp với vai trò Tiểu đội trưởng du kích xã Bình Phú. Nếu anh Bộ là người kết nối thông tin, thì anh Xưa là người trực tiếp giữ đất, giữ làng. Anh như một "bóng ma" trong lòng địch, lúc ẩn lúc hiện, dùng sự thông thuộc địa hình để khiến quân thù phải khiếp sợ.
Nỗi Đau Hóa Thành Sức Mạnh Thầm Lặng
Điều làm nên sự khác biệt trong câu chuyện của Mẹ Đằng chính là sự tĩnh lặng. Mẹ chịu đựng nỗi đau mất con không bằng tiếng khóc gào, mà bằng cách tiếp tục là hậu phương cho những đứa con còn lại, tiếp tục bám trụ mảnh đất Bình Phú dù bom cày đạn xới.
Mẹ như gốc bần, gốc đước — nước ròng thì lộ rễ xù xì, nước lớn thì kiên cường bám trụ, chẳng bao giờ chịu bật gốc trước phong ba.
Vinh Quang Muộn Màng Nhưng Vĩnh Cửu
Mẹ ra đi vào năm 1998, mang theo những ký ức về thời hoa lửa oanh liệt. Phải đến 16 năm sau, vào ngày 26/3/2014, Nhà nước mới chính thức truy tặng Mẹ danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng".
Dù khi ấy Mẹ đã không còn để tận tay chạm vào tấm bằng vinh dự, nhưng linh hồn của Mẹ và hai người con trai anh dũng vẫn luôn hiện hữu trong từng ngọn gió, từng cánh đồng lúa xanh rì của xã Bình Phú.
"Có những sự hy sinh không cần lời nói. Có những cuộc đời vĩ đại nằm ở sự thầm lặng hiến dâng. Mẹ Phạm Thị Đằng chính là biểu tượng của sự thầm lặng vĩ đại đó."
Câu chuyện về Mẹ Đằng nhắc nhở chúng ta rằng: Chiến tranh không chỉ có những vị tướng lừng danh, mà còn có những người mẹ, những người giao liên, những anh du kích xã đã dệt nên tấm thảm tự do bằng chính cuộc đời bình dị của mình.



