Mẹ – điểm tựa của dân tộc
Bài viết là câu chuyện xúc động về những Mẹ Việt Nam Anh hùng đã âm thầm chịu đựng mất mát, hy sinh những người con thân yêu cho Tổ quốc. Qua đó, bài viết thể hiện lòng biết ơn sâu sắc và nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”.

Chiến thắng Điện Biên Phủ là thành quả của một quá trình chiến đấu lâu dài, trong đó mỗi người lính đều có những đóng góp riêng. Có người hy sinh ngay từ những ngày đầu, có người chiến đấu xuyên suốt chiến dịch. Anh hùng, liệt sĩ Trần Can là một trong những chiến sĩ đặc biệt bởi ông tham gia từ quá trình chuẩn bị kéo pháo, trực tiếp chiến đấu ở trận Him Lam và hy sinh vào đúng ngày cuối cùng của chiến dịch.
Trần Can sinh ra tại Sơn Thành, Yên Thành, Nghệ An. Năm 1951, ông nhập ngũ và được biên chế vào Đại đoàn 312. Với tinh thần tích cực và lòng dũng cảm, ông nhanh chóng trưởng thành trong môi trường quân đội.
Năm 1952, Trần Can tham gia Chiến dịch Tây Bắc. Trong trận Bản Hoa, ông làm nhiệm vụ xung kích. Trước sự chống trả của địch, ông dùng thủ pháo tiêu diệt ụ súng, giúp đồng đội có điều kiện tiến công.
Khi tiểu đội bị thương vong nhiều, Trần Can vẫn giữ vững tinh thần. Ông phối hợp với các chiến sĩ ở tiểu đội khác, dẫn đầu tổ chiến đấu tiêu diệt ba ụ súng, đánh vào sở chỉ huy, bắt sống 22 tên địch và thu 17 khẩu súng. Thành tích ấy cho thấy ông không chỉ gan dạ mà còn có khả năng tổ chức và chỉ huy chiến đấu.
Sau đó, Trần Can trở thành tiểu đội trưởng của Tiểu đoàn 130, Trung đoàn 209, Đại đoàn 312. Đây là bước trưởng thành quan trọng trong cuộc đời quân ngũ của ông.
Cuối năm 1953, khi quân ta chuẩn bị mở Chiến dịch Điện Biên Phủ, đơn vị Trần Can được giao nhiệm vụ kéo pháo vào trận địa. Đây là một công việc vô cùng gian khổ. Những khẩu pháo lớn phải được đưa qua các tuyến đường núi hiểm trở bằng sức người, trong khi máy bay địch liên tục tìm cách đánh phá.
Ngày 17-1-1954, Trung đoàn 209 bắt đầu kéo pháo từ Tuần Giáo. Sau 10 ngày đêm, 12 khẩu pháo được đưa vào trận địa. Tuy nhiên, sau khi Bộ Chỉ huy Chiến dịch quyết định thay đổi phương án tác chiến, quân ta phải kéo pháo ra.
Trong lúc rút pháo, năm khẩu pháo của Tiểu đoàn 130 gặp nguy hiểm. Máy bay địch ném bom napalm làm cỏ cháy dữ dội, pháo địch cũng bắn chặn đường. Trước tình thế đó, Trần Can dẫn đầu trung đội xông ra kéo pháo. Nhiều chiến sĩ cùng tham gia hỗ trợ.
Trong hoàn cảnh nguy hiểm, những người lính vẫn quyết tâm đưa pháo ra khỏi khu vực bị đánh phá. Hành động của Trần Can thể hiện rõ tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn và đặt lợi ích chung lên trên bản thân.
Ngày 13-3-1954, trận Him Lam mở màn. Tiểu đoàn 130 được giao nhiệm vụ đánh chiếm mỏm 3. Đúng 17 giờ, pháo binh ta bắt đầu bắn vào cứ điểm. Sau đó, bộ binh tiến lên mở cửa qua hàng rào.
Đại đội 366 của Trần Can xung phong đánh chiếm tiền duyên. Quân ta từng bước tiến lên nhưng gặp hỏa lực mạnh từ các lô cốt. Đặc biệt, lô cốt số 6 bắn chặn quyết liệt khiến mũi tiến công gặp khó khăn.
Trần Can cùng đồng đội vẫn kiên trì chiến đấu. Cuối cùng, quân ta làm chủ cứ điểm Him Lam. Lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” được cắm trên nóc lô cốt chỉ huy, tạo nên một hình ảnh giàu ý nghĩa trong lịch sử chiến dịch.
Sau trận Him Lam, Trần Can tiếp tục chiến đấu trong những trận đánh tiếp theo. Đến ngày 7-5-1954, ông hy sinh khi chiến dịch đi đến thắng lợi cuối cùng.
Cuộc đời Trần Can tuy ngắn ngủi nhưng để lại dấu ấn sâu sắc. Ông đã dùng tuổi trẻ của mình để chiến đấu vì độc lập dân tộc. Từ một người lính trẻ, ông trưởng thành qua chiến đấu và trở thành người chỉ huy được đồng đội tin tưởng.
Sự hy sinh của ông góp phần làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ. Đây là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm. Thế hệ hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ những người đã hy sinh và cố gắng đóng góp bằng những việc làm thiết thực cho đất nước.



