mẹ Đoàn Thị Diệp
mẹ Đoàn Thị Diệp
Những năm tháng cuối của cuộc đời, dẫu tuổi cao, trí nhớ không còn minh mẫn như trước, nhưng mẹ vẫn nhớ rõ ngày tháng chồng và các con hy sinh. Mỗi lần nhìn lên di ảnh, đôi mắt mẹ lại đỏ hoe. Có lẽ, với người mẹ ấy, chiến tranh chưa bao giờ thực sự khép lại. Thế nhưng, vượt lên trên tất cả đau thương và mất mát, mẹ Đoàn Thị Diệp vẫn luôn giữ cho mình sự điềm đạm, nhân hậu và niềm tin son sắt vào Đảng, Nhà nước. Mẹ chưa bao giờ than trách số phận. Điều mẹ luôn tự hào là chồng và các con đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.
Sự hy sinh lớn lao ấy đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” được phong tặng mẹ năm 2010. Đó không chỉ là niềm vinh dự của riêng gia đình mà còn là sự tri ân sâu sắc của dân tộc đối với những người mẹ đã hiến dâng những người thân yêu nhất cho đất nước.
Những năm cuối đời, mẹ luôn nhận được sự quan tâm của cấp ủy, chính quyền địa phương và các tổ chức, đoàn thể. Các chế độ chính sách dành cho người có công được thực hiện đầy đủ, kịp thời. Vào các dịp lễ, Tết hay Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27-7, lãnh đạo địa phương cùng các cơ quan, đơn vị đều đến thăm hỏi, động viên mẹ. Đặc biệt, từ năm 2010, Công ty Điện lực Sơn La nhận phụng dưỡng mẹ. Không chỉ hỗ trợ vật chất, đơn vị còn thường xuyên cử cán bộ đến thăm nom, trò chuyện, động viên và cùng gia đình chăm sóc mẹ khi đau yếu. Những tình cảm chân thành ấy đã phần nào sưởi ấm tuổi già của mẹ, giúp mẹ có thêm niềm vui trong cuộc sống.
Bà Hà Thị Đào xúc động chia sẻ: “Gia đình tôi luôn biết ơn sự quan tâm của Đảng, Nhà nước và toàn xã hội đối với mẹ cũng như các gia đình có công với cách mạng. Đó không chỉ là nguồn động viên lớn về tinh thần mà còn thể hiện đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” tốt đẹp của dân tộc Việt Nam”.
Hơn một thế kỷ sống trên đời, cuộc đời mẹ cũng là hình ảnh tiêu biểu của biết bao Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp đất nước. Họ không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng lại là những người gánh chịu những mất mát lớn lao nhất của chiến tranh. Có những người mẹ tiễn chồng ra trận rồi mãi mãi không trở về; có những người mẹ tiễn con đi khi tuổi đời còn rất trẻ và chỉ nhận lại tấm giấy báo tử. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên hòa bình, độc lập hôm nay. Để rồi giữa nhịp sống thanh bình của quê hương, thế hệ hôm nay càng thêm thấm thía giá trị của hòa bình, càng biết trân trọng cuộc sống và biết ơn những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Dẫu mẹ đã đi xa, nhưng câu chuyện về cuộc đời Bà mẹ Việt Nam anh hùng Đoàn Thị Diệp vẫn còn đó như một ngọn lửa âm thầm nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước; tiếp tục phát huy truyền thống cách mạng, chung sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh. Và trong lòng những người ở lại, hình ảnh người mẹ già lặng lẽ bên bàn thờ chồng và hai người con liệt sĩ sẽ mãi là biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước, của đức hy sinh cao cả và phẩm chất kiên trung của người phụ nữ Việt Nam.



