MẸ ĐỢI CON
MẸ ĐỢI CON
MẸ ĐỢI CON
Ở một bản vùng cao Tuyên Quang, có người mẹ nhiều năm chờ con.
Ngày con đi, bà chỉ nói:
“Bao giờ về thì về.”
Không ai biết “bao giờ” là bao lâu.
Một năm.
Hai năm.
Mười năm.
Hai mươi năm.
Mỗi lần có người đi qua, bà đều hỏi:
“Có tin gì của nó không?”
Rồi một ngày, người con trở về.
Ông đứng trước cửa.
Mẹ đã già.
Bà nhìn rất lâu.
“Con đấy à?”
“Vâng, con đây.”
Bà đưa tay sờ lên khuôn mặt con.
Rồi bà khóc.
Không phải tiếng khóc của ngày chia tay.
Đó là tiếng khóc của một người mẹ đã chờ quá lâu.



