Bài viết

"Mẹ Đứng Dậy, Đất Cũng Đứng Dậy Theo"

Bài viết kể về bà Nguyễn Thị Định – một nhân vật lịch sử có thật, người phụ nữ anh hùng xuất thân từ Bến Tre, hoạt động cách mạng từ năm 17 tuổi trước năm 1945

Thái Nguyên16/06/2026Nguyễn Kim Lân (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiêu đề câu chuyện

"Mẹ Đứng Dậy, Đất Cũng Đứng Dậy Theo"

Có những người mẹ sinh con ra để yêu thương. Nhưng có những người mẹ, ngoài tình yêu thương, còn sinh ra để gánh cả một thời đại trên đôi vai gầy. Bà Nguyễn Thị Định người con gái của đất Bến Tre chính là người mẹ như thế.

Sinh năm 1920 trong một gia đình nghèo ở xã Lương Hòa, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre, cô bé Định lớn lên trong tiếng thở dài của người dân mất nước. Đất đai bị cướp, người dân bị đánh đập, những tiếng khóc của trẻ thơ hòa vào tiếng súng của giặc làm tất cả in sâu vào tâm trí cô từ thuở còn nhỏ. Và cũng chính từ những ngày ấy, trong lòng cô bé mười mấy tuổi đã âm ỉ một ngọn lửa không chịu tắt.

Năm 17 tuổi, bà tham gia hoạt động cách mạng. Không phải vì ai ép buộc. Không phải vì phong trào lôi cuốn. Mà vì bà thấy, thấy bằng mắt mình, cảm bằng tim mình rằng đất nước này đang quằn quại, và mình không thể ngồi yên.

Những năm tháng hoạt động bí mật, bà bị thực dân Pháp bắt giam, tra tấn. Người ta tưởng một người phụ nữ nhỏ bé sẽ gục ngã. Nhưng bà không khai. Không một lời. Trong xà lim tối tăm, bà vẫn giữ nguyên vẹn khí phách của người con đất Bến Tre cứng như dừa, bền như đất.

Ra tù, bà không về nhà nghỉ ngơi, tiếp tục đi. Tiếp tục hoạt động, tổ chức, liên lạc, vận chuyển vũ khí, xây dựng cơ sở cách mạng trong lòng địch. Chồng bà bị giặc bắt và hy sinh khi đứa con trai còn chưa kịp biết mặt cha. Bà nuốt nước mắt vào trong, ôm con một mình, và vẫn bước tiếp.

Vì bà hiểu: đau thương là của riêng mình, nhưng trách nhiệm là của cả dân tộc.

Trước năm 1945, trong khi nhiều người còn chưa dám nói thẳng hai chữ "độc lập", bà Nguyễn Thị Định đã đứng ở tuyến đầu, âm thầm chuẩn bị cho ngọn lửa cách mạng bùng lên. Bà không cầm súng như những người lính nhưng làm điều còn khó hơn: giữ lửa trong bóng tối, giữ lòng người trong hoang mang, giữ niềm tin khi xung quanh toàn là hiểm nguy.

Người ta hay nói về những anh hùng cầm súng xông trận. Nhưng ít ai nói về những người mẹ như bà những người đã cầm giữ cả một phong trào bằng bàn tay không, bằng tấm lòng sắt đá, bằng đức hy sinh lặng thầm mà vĩ đại.

Bà Nguyễn Thị Định là người mẹ của một đứa con. Nhưng cũng là người mẹ của cả một thế hệ đứng lên.

Và mỗi khi nghĩ về những người phụ nữ Việt Nam kiên cường, ta lại nhớ đến bà người đã chứng minh rằng: không có kẻ thù nào đáng sợ hơn một người mẹ đã quyết tâm bảo vệ tương lai của con mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn