Mẹ hậu phương
Ở nơi hậu phương yên bình, có những người mẹ lặng lẽ chờ tin con suốt nhiều năm. Tình yêu của mẹ là điểm tựa để những người lính thêm vững vàng nơi tiền tuyến.
Ngày con trai nhập ngũ, bà Sáu chỉ kịp may thêm cho con một chiếc áo rồi đứng nhìn theo đến khi bóng khuất cuối con đường làng.
Từ đó, sáng nào bà cũng dậy rất sớm quét sân, chăm sóc vườn rau và ngóng người đưa thư. Mỗi lá thư từ chiến trường gửi về đều được bà đọc đi đọc lại đến thuộc lòng.
Có những tháng không có tin tức, bà chỉ biết thắp hương cầu mong con bình an. Dù nhớ con da diết, bà chưa bao giờ viết thư bảo con trở về, bởi bà hiểu rằng đất nước cần những người lính như con mình.
Ngày hòa bình lập lại, người con trở về trong bộ quân phục đã bạc màu. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau giữa sân nhà, không ai nói nên lời. Hàng xóm đứng xung quanh cũng lặng lẽ lau nước mắt.
Đối với người mẹ ấy, giây phút được nhìn thấy con trở về còn quý giá hơn mọi phần thưởng trên đời.


