Cựu chiến binh

MẸ HÃY COI CON NHƯ MỘT VẦNG SAO SÁNG TRÊN TRỜI CAO. (1)

Quảng Ninh03/07/2026Lê Thanh Hiền (LCĐ Khoa Du lịch- Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày đỏ lửa tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, có một người lính trẻ tên là Lê Văn Huỳnh. Anh vốn là sinh viên năm 4 của trường Đại học Bách khoa Hà Nội, gác lại bút nghiên để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Trước khi bước vào trận chiến sinh tử, anh đã dành 3 ngày để viết một bức thư dài 10 trang gửi về cho gia đình và người vợ trẻ mới cưới được 6 ngày.
​Bức thư không có sự bi lụy, mà chỉ có sự thanh thản đến lạ kỳ của một người đã chọn hiến dâng tuổi xuân cho đất nước. Anh viết cho mẹ: "Mẹ kính mến! Đừng than khóc nhiều mà tổn thọ. Mẹ hãy coi con như một vầng sao sáng trên trời cao, lúc nào cũng dõi theo mẹ...". Anh còn dặn dò vợ mình hãy cứ đi bước nữa nếu tìm được người xứng đáng, và chỉ mong cô thỉnh thoảng nhớ về người chồng chiến sĩ này.
​Bức thư ấy được anh đặt trong một chiếc lọ nhựa nhỏ, chôn dưới gầm giường nơi anh đóng quân. Sau này, khi anh ngã xuống, bức thư trở thành một "di chúc tình yêu" bất tử. Nó không chỉ là tâm tình cá nhân, mà là tiếng lòng của cả một thế hệ thanh niên "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", coi cái chết nhẹ tựa lông hồng vì độc lập dân tộc.
​Câu chuyện về bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh mãi là ngọn lửa cháy rực, nhắc nhở thế hệ sinh viên hôm nay về cái giá của hòa bình và sự hy sinh cao cả của những "nhân chứng lịch sử" một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn