Bài viết

Mẹ Hoàng Thị Vạy

Tây Ninh12/06/2026NGUYỄN CHÍ BẰNG (THCS THỊ TRẤN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Hoàng Thị Vạy

MẸ HOÀNG THỊ VẠY sinh năm 1928, trú tại thôn Phòng Cốc, xã Xuân Minh, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hoá.

Tuổi thơ của bà gắn liền với những ngày tháng nghèo khó. Từ nhỏ, bà đã quen với việc theo cha mẹ ra đồng cấy lúa, gặt lúa, chăn trâu và làm đủ mọi công việc để phụ giúp gia đình. Dù cuộc sống thiếu thốn nhưng bà luôn chăm chỉ, hiền lành và giàu lòng nhân hậu. Những người hàng xóm xung quanh đều yêu quý cô gái nhỏ ấy vì tính cách chân thành và chịu thương chịu khó.

Khi trưởng thành, bà lập gia đình với một người nông dân hiền lành, chăm chỉ và có tinh thần yêu nước sâu sắc. Cuộc sống của gia đình tuy không khá giả nhưng luôn đầm ấm tiếng cười. Những buổi sáng sớm, hai vợ chồng cùng nhau ra đồng làm việc từ khi mặt trời chưa mọc. Đến tối, cả gia đình lại quây quần bên mâm cơm đơn sơ dưới ánh đèn dầu nhỏ. Với bà, hạnh phúc chỉ giản dị là được nhìn thấy chồng con khỏe mạnh và gia đình sum vầy.

Rồi những người con lần lượt ra đời. Bà dành trọn tình yêu thương cho các con. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà vẫn cố gắng chăm lo cho con từng bữa ăn, giấc ngủ. Có những hôm trời mưa lạnh, bà thức trắng đêm vá áo cho con. Những ngày mất mùa thiếu gạo, bà nhịn ăn để dành phần cơm ít ỏi cho các con được no bụng. Tình thương của bà dành cho gia đình vô cùng lớn lao và sâu sắc.

Nhưng cuộc sống yên bình ấy không kéo dài lâu. Khi thực dân Pháp xâm lược nước ta, chiến tranh lan rộng khắp nơi, quê hương bà cũng chìm trong khói lửa. Người dân phải sống trong cảnh lo sợ vì bom đạn, nhiều gia đình ly tán. Chứng kiến đất nước đau thương, chồng và các con của bà đều mang trong lòng ý chí chiến đấu để giành lại độc lập cho dân tộc.

Một ngày nọ, người con trai của bà xin phép mẹ lên đường tham gia kháng chiến. Dù rất thương con nhưng bà hiểu rằng khi Tổ quốc cần thì mỗi người đều phải có trách nhiệm. Bà cố nén đau lòng để động viên con: “Con hãy đi bảo vệ đất nước. Mẹ ở nhà sẽ luôn chờ con trở về.”

Ngày tiễn con ra trận, bà dậy thật sớm chuẩn bị cho con ít cơm nắm, chiếc khăn tay và mấy lời dặn dò giản dị. Khi đoàn quân rời làng, bà đứng lặng nhìn theo bóng con khuất dần sau con đường đất nhỏ. Trong lòng người mẹ ấy vừa tự hào vừa đau đớn vì không biết ngày gặp lại sẽ là khi nào.

Sau đó, chồng bà cũng tham gia kháng chiến. Từ một mái ấm đông vui, căn nhà nhỏ giờ chỉ còn mình bà lặng lẽ sớm hôm. Một mình bà gánh vác mọi công việc trong gia đình. Ban ngày bà ra đồng làm ruộng, tối về lại chăm lo nhà cửa. Dù vất vả nhưng bà chưa bao giờ than phiền.

Mỗi lần nhận được thư từ chiến trường gửi về, bà vui mừng đến rơi nước mắt. Bà cẩn thận mở từng lá thư rồi đọc đi đọc lại nhiều lần. Trong thư, chồng và các con luôn hỏi thăm sức khỏe của mẹ, kể về những ngày chiến đấu gian khổ và động viên mẹ phải giữ gìn sức khỏe.

Khoảnh khắc cầm tờ giấy báo tử trên tay, bà chết lặng. Trái tim người mẹ như vỡ vụn. Đêm hôm ấy, bà ngồi rất lâu bên bàn thờ con, đôi mắt đỏ hoe nhìn vào tấm ảnh cũ. Dù đau đớn đến tận cùng nhưng bà vẫn tự nhủ rằng con mình đã hi sinh vì độc lập của dân tộc.

Không lâu sau đó, thêm những mất mát tiếp tục xảy đến với gia đình bà. Chiến tranh đã cướp đi những người thân yêu nhất của bà. Mái tóc người mẹ ngày càng bạc trắng, dáng người cũng gầy gò hơn theo năm tháng. Nhưng điều khiến mọi người kính phục chính là dù đau thương chồng chất, bà vẫn luôn mạnh mẽ và kiên cường, chưa từng oán trách hay gục ngã trước số phận. Ngược lại, bà luôn động viên những thanh niên trong làng tiếp tục lên đường chiến đấu bảo vệ quê hương. Bà tin rằng sự hi sinh của chồng và con mình sẽ không vô nghĩa nếu đất nước được hòa bình.

Sau ngày đất nước thống nhất, quê hương Cảnh Thụy dần thay đổi. Những con đường đất năm xưa được thay bằng đường bê tông sạch đẹp. Trẻ em được đến trường, cuộc 3 sống người dân ngày càng tốt hơn. Mỗi lần nhìn thấy cảnh thanh bình ấy, bà lại nhớ đến những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Dù tuổi cao sức yếu, bà vẫn sống giản dị và gần gũi với mọi người. Bà thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh gian khổ để nhắc nhở thế hệ sau phải biết quý trọng hòa bình. Với bà, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hi sinh của biết bao người.

Năm 2020, bà Hoàng Thị Vày được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đây không chỉ là niềm tự hào của gia đình bà mà còn là sự biết ơn sâu sắc của dân tộc đối với những người mẹ đã hi sinh thầm lặng cho đất nước.

Hình ảnh bà Hoàng Thị Vày mãi là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và đức hi sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam. Dù chiến tranh đã lùi xa nhưng câu chuyện về bà vẫn khiến nhiều thế hệ xúc động và kính phục.

Qua câu chuyện ấy, em nhận ra rằng những hi sinh thầm lặng của các Bà mẹ Việt Nam anh hùng là vô cùng to lớn và đáng trân trọng. Nhờ có họ, chúng ta mới có được cuộc sống hòa bình như hôm nay. Là học sinh, em cần cố gắng học tập chăm chỉ, rèn luyện đạo đức, biết yêu thương, chia sẻ và sống có trách nhiệm hơn. Đồng thời, em cũng phải luôn biết ơn và ghi nhớ công lao của thế hệ đi trước, để sống xứng đáng với sự hi sinh cao cả ấy.

Họ và tên: Nguyễn Chí Bằng 9//2

Trường: THCS Thị trấn Thạnh Hóa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn