Mẹ Huê
Sống trong căn nhà tình nghĩa ấm áp cùng gia đình người con gái út, Mẹ VNAH Đào Kim Huê, 97 tuổi, ở xã Thới Tân, huyện Thới Lai còn khá minh mẫn. Hôm chúng tôi đến, mẹ Huê đang ngồi xem cải lương. Nụ cười, ánh nhìn tươi sáng trong mắt mẹ cho thấy mẹ đã tìm thấy sự bình yên sau 35 năm đất nước thống nhất.

Mẹ VNAH Đào Kim Huê, hiện ở xã Thới Tân, huyện Thới Lai có 5 người con là liệt sĩ. Ảnh: P. LAM
Sinh ra và lớn lên ở huyện Hồng Dân, tỉnh Bạc Liêu trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, đến tuổi kết hôn, mẹ gặp ông Huỳnh Định Ngọc, người có cùng chí hướng. Chồng mẹ làm nghề thầy thuốc, khám chữa bệnh tại nhà và là cơ sở liên lạc, nuôi chứa của bộ đội... Năm 1957, đang mang thai người con gái út, cơ sở bị lộ, cả nhà phải xuống chiếc ghe chèo đi xứ khác. Đến năm 1960, gia đình về xã Thới Lai, huyện Ô Môn (trước đây) làm ruộng, sinh sống, mẹ tích cực tham gia hoạt động ở địa phương với các vai trò là Tổ trưởng Phụ nữ giải phóng, rồi Ban Chấp hành Phụ nữ xã... Năm 1969, mẹ bị địch bắt và nếm đủ những ngón đòn tra tấn của kẻ thù. Mẹ kể: “Bọn chúng dùng dây xích trói ngược hai tay, kéo bằng xe máy cày dọc bờ kinh, rồi dìm xuống sình, đánh bằng cây vuông tới ra máu họng... Lúc đó, má nghĩ trước sau gì cũng chết, phải chết cho xứng đáng”. Sau một năm giam cầm, tra tấn nhưng không khai thác được gì, chúng đành trả tự do cho mẹ.
Trong chiến tranh, mẹ Huê có 4 người con ruột và 1 người con nuôi hy sinh. Đó là các liệt sĩ: Huỳnh Quốc Trung, Huỳnh Hồng Quân, Huỳnh Bá Nghệ, Huỳnh Hồng Nghiệp và Nguyễn Hồng Long (con nuôi). Mẹ nói: “Ngày trước, ông nhà đi suốt, một mình mẹ làm ruộng, bắt cá, hái bông súng, lá sen bán, có được bao nhiêu dồn hết cho bộ đội, cho cách mạng, không tiếc thứ gì, kể cả con cái. Cứ “chết một đứa tiễn một đứa”, mẹ quyết tâm thi gan với kẻ thù”. Trong khoảng thời gian ngắn, 5 người con của mẹ lần lượt hy sinh. Mẹ cố nén nỗi đau để tiếp tục công tác và động viên những bà mẹ khác. Mẹ cứ luôn tự nhủ rằng các con mình đang còn đi chiến đấu ở xa, rồi sẽ quay về...
Mẹ vẫn còn nhớ như in khí thế hừng hực của quân dân ta trong ngày vui toàn thắng cách nay 35 năm. Mẹ nói: “Lúc đó đi tới đâu mọi người cũng vui mừng gọi nhau, nói cười không ngớt, nào là thống nhất rồi, độc lập rồi, hết gông xiềng rồi... Khi về nhà, mình lại ngồi khóc nhớ thương các con...”. Sau này, do tuổi già, sức yếu và ảnh hưởng của những ngày tháng lao tù, mẹ không còn tham gia công tác nhưng mẹ vẫn tích cực động viên con cháu tham gia, đóng góp vào các hoạt động của địa phương. Năm 2007, gia đình mẹ đã vinh dự nhận bằng khen của UBND thành phố “Là đối tượng chính sách, khắc phục khó khăn đạt thành tích xuất sắc trong lao động sản xuất, học tập và công tác”.



