Mẹ Huỳnh Thị Tíu (2)
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những tượng đài không được tạc bằng đá hoa cương mà được xây đắp bằng nước mắt và lòng kiên trung của những người phụ nữ. Một trong những tượng đài sống động ấy chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Tíu, người mẹ đã đi qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ với một tấm lòng son sắt, thủy chung với lý tưởng cao đẹp với cách mạng.
Mẹ Huỳnh Thị Tíu, mẹ sinh năm 1924, quê gốc tại xã Thanh Phú Long, huyện Châu Thành, tỉnh Long An. Sinh ra và lớn lên trong bối cảnh đất nước lầm than dưới ách thống trị của thực dân, ngọn lửa yêu nước đã sớm bùng cháy trong lòng người con gái Nam Bộ ấy. Không trực tiếp cầm súng ra sa trường, Mẹ chọn cách làm điểm tựa vững chắc nơi hậu phương, âm thầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực cho cách mạng.
Năm 1949, hưởng ứng tiếng gọi của Tổ quốc, chồng Mẹ, là ông Lê Văn Muôn đã lên đường nhập ngũ. Giữa lúc cuộc chiến chống Pháp đang ở giai đoạn cam go, ông đã anh dũng hy sinh vào ngày 7/2/1952. Nén nỗi đau mất chồng khi tuổi đời còn trẻ, Mẹ Huỳnh Thị Tíu vừa thay chồng nuôi con, vừa tiếp tục làm cơ sở cách mạng vững chắc.
Để tiếp nối lý tưởng của cha, người con trai lớn của Mẹ là anh Lê Văn Cu đã gia nhập lực lượng đặc công tinh nhuệ vào năm 1964. Với phẩm chất dũng cảm, anh đã lập nhiều chiến công trong việc dò gỡ mìn, mở đường cho bộ đội. Thế nhưng, vào ngày 10/10/1965, anh cũng đã ngã xuống, hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc.
Hai lần tiễn biệt là hai lần trái tim Mẹ như bị thắt lại, nhưng Mẹ không gục ngã. Cho đến tận ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, Mẹ vẫn giữ vững niềm tin sắt son với Đảng, là tấm gương sáng về đạo đức và lòng yêu nước tại địa phương. Với những cống hiến to lớn đó, năm 2021, Mẹ đã được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Đọc về cuộc đời của Mẹ Huỳnh Thị Tíu, lòng tôi không khỏi bồi hồi và xúc động. Hình ảnh của Mẹ không chỉ là hình ảnh của một cá nhân nào đó, mà là một biểu tượng đại diện cho hàng vạn người phụ nữ ở Việt Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang".
Điều khiến tôi cảm phục nhất ở Mẹ chính là sức mạnh nội tâm phi thường. Hiếm có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mất đi những người thân yêu nhất. Mẹ mất chồng khi còn trẻ, rồi lại mất đi người con trai duy nhất, niềm hy vọng và chỗ dựa của tuổi già. Thế nhưng, thay vì để nỗi đau làm nhụt chí, Mẹ lại biến nó thành hành động. Những gánh gạo, củ khoai hay những bữa cơm đạm bạc Mẹ dành cho cán bộ không chỉ là vật chất, mà đó là tình thương của một người mẹ, là niềm tin gửi gắm vào ngày mai độc lập.
Xuyên suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ, dù kẻ thù có rình rập, dù khó khăn chồng chất, tấm lòng của Mẹ với cách mạng vẫn trước sau như một. Sự "son sắt" trong tiêu đề bài viết hoàn toàn lột tả đúng bản chất con người Mẹ. Mẹ không mưu cầu danh lợi, không đòi hỏi trả ơn, Mẹ lặng lẽ cống hiến như một lẽ tự nhiên của người dân yêu nước. Danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng mà Mẹ nhận được khi tuổi đã cao là sự tri ân muộn màng nhưng vô cùng xứng đáng cho một cuộc đời "tận hiến".
Câu chuyện của Mẹ Huỳnh Thị Tíu là một bài học sâu sắc về lòng biết ơn. Để chúng ta có được bầu trời hòa bình, có được cuộc sống ấm no như hiện tại, đã có biết bao người mẹ phải thức trắng đêm vì lo cho cán bộ, đã có biết bao người mẹ phải nuốt nước mắt vào trong khi nhận giấy báo tử của con mình. Là một học sinh cấp ba, tôi tự hứa với bản thân sẽ nỗ lực học tập và rèn luyện, sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh và nỗi đau mà những người Mẹ như Mẹ Tíu đã phải gánh chịu.
“Dù thời gian có trôi qua, hình ảnh người Mẹ với đôi bàn tay gầy guộc chắt chiu từng hạt gạo nuôi quân sẽ mãi là nguồn cảm hứng bất tận về lòng yêu nước cho muôn đời sau.” ( Doto Chisato)



