mẹ Lê Thị Hai
mẹ Lê Thị Hai
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom đạn phủ lên từng mái nhà, từng con đường quê, có những người mẹ đã lặng lẽ gánh trên vai nỗi đau lớn lao mà vẫn kiên cường đứng vững. Trên mảnh đất nghĩa tình của Trà Cú, hình ảnh người mẹ tảo tần, hiền hậu nhưng đầy nghị lực vẫn còn được nhắc đến bằng sự kính trọng. Đó là Mẹ Lê Thị Hai người mẹ đã sống trọn một đời vì gia đình, vì quê hương, và lặng lẽ tiễn chồng, tiễn con bước vào cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc. Mẹ sinh năm 1919 tại xã Phước Hưng. Tuổi trẻ của mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những mùa lúa chín vàng và cuộc sống giản dị của người dân quê. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Thời, một người giàu lòng yêu nước. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng luôn ấm áp bởi tình nghĩa vợ chồng và tiếng cười của ba người con. Nhưng rồi chiến tranh lan tới, làm thay đổi tất cả. Những ngày bình yên dần ít đi, thay vào đó là tiếng súng, những cuộc truy lùng và sự hy sinh của biết bao người con quê hương. Gia đình nhỏ của mẹ cũng bước vào con đường cách mạng. Chồng mẹ ông Nguyễn Văn Thời tham gia hoạt động cách mạng tại địa phương, còn người con trai của mẹ cũng tiếp bước cha đứng vào hàng ngũ bảo vệ quê hương. Mẹ hiểu rằng con đường ấy đầy gian khổ và hiểm nguy. Nhưng người mẹ ấy không ngăn cản, cũng không níu kéo. Mẹ chỉ lặng lẽ chuẩn bị từng bữa cơm, vá lại chiếc áo cũ cho chồng, dặn con giữ gìn sức khỏe trước ngày lên đường. Trong ánh mắt mẹ lúc ấy vừa có nỗi lo, vừa có niềm tự hào sâu thẳm. Những năm tháng chiến tranh là chuỗi ngày dài chờ đợi. Mỗi lần nghe tin có trận đánh, lòng mẹ lại thấp thỏm không yên. Và rồi, nỗi đau lớn nhất cũng đã đến. Người chồng thân yêu của mẹ đã anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ cách mạng. Tin dữ đến như một cơn gió lạnh thổi qua mái nhà nhỏ, khiến cả không gian như lặng đi. Nhưng mẹ vẫn đứng vững, bởi mẹ biết chồng mình đã ngã xuống vì quê hương. Chưa dừng lại ở đó, chiến tranh lại một lần nữa thử thách trái tim người mẹ. Người con trai mà mẹ từng nuôi nấng, dõi theo từng bước trưởng thành, cũng đã ngã xuống trong cuộc chiến bảo vệ đất nước. Hai lần tiễn người thân ra đi mà không có ngày trở lại nỗi đau ấy không lời nào có thể diễn tả hết.
Nhưng điều khiến mọi người kính phục ở mẹ Lê Thị Hai chính là nghị lực phi thường. Dù mất mát lớn lao, mẹ vẫn sống bình dị, hiền hậu, luôn động viên bà con xung quanh giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Mẹ không bao giờ kể nhiều về nỗi đau của mình, chỉ lặng lẽ thắp hương cho chồng con mỗi chiều, như một cách giữ họ mãi ở bên.
Năm tháng qua đi, đất nước hòa bình, quê hương đổi thay từng ngày. Nhưng câu chuyện về mẹ vẫn được người dân nhắc lại với tất cả sự trân trọng. Để ghi nhớ sự hy sinh to lớn ấy, năm 2014, Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng – một sự ghi nhận xứng đáng cho người mẹ đã dâng hiến cả gia đình mình cho Tổ quốc. Hôm nay, khi nhắc đến mẹ Lê Thị Hai, người ta không chỉ nhớ đến những mất mát mà mẹ đã trải qua, mà còn nhớ đến tình yêu nước thầm lặng, bền bỉ như dòng chảy của quê hương. Mẹ chính là hình ảnh của biết bao người mẹ Việt Nam trong thời hoa lửa – những người đã lặng lẽ viết nên lịch sử bằng tình yêu, sự hy sinh và lòng kiên cường không gì lay chuyển.



