MẸ LÊ THỊ MẬU: NGƯỜI GIỮ LỬA QUA HAI THẾ KỶ
Nếu cuộc đời mỗi con người là một dòng sông, thì dòng sông cuộc đời mẹ Lê Thị Mậu (1902 – 1979) đã chảy qua những ghềnh thác dữ dội nhất của lịch sử dân tộc. Sinh ra tại xã Đại Phúc, huyện Càng Long, mẹ là hiện thân của vẻ đẹp phụ nữ Nam Bộ: tần tảo, chịu khó và có một trái tim can trường ẩn sau vẻ ngoài bình dị.
Đầu thế kỷ 20, mẹ kết duyên cùng ông Nguyễn Văn Liều. Giữa cái nắng, cái gió của vùng đất Càng Long, đôi vợ chồng trẻ đã cùng nhau khai khẩn, dựng xây tổ ấm. Hạnh phúc của mẹ được đong đầy bằng sự ra đời của 9 người con (7 trai, 2 gái).
Trong những năm tháng thực dân Pháp còn đô hộ, gia đình mẹ không chỉ là một đơn vị sản xuất mà còn là nơi nhen nhóm những đốm lửa cách mạng đầu tiên. Mẹ dạy các con lòng yêu nước bằng chính những câu chuyện về sự áp bức mà người dân quê mình phải chịu đựng.
Khi Cách mạng tháng Tám bùng nổ năm 1945, người con trai cả của mẹ là Nguyễn Văn Bỉnh đã hăng hái tham gia. Với vai trò Tiểu đội trưởng du kích ấp Tân Hạnh, anh là nỗi khiếp sợ của những toán quân càn quét.
Thế nhưng, trong một trận chiến không cân sức chống lại cuộc càn quét của địch vào mùa xuân năm 1949, anh Bỉnh đã vĩnh viễn nằm lại đất mẹ khi mới 29 tuổi. Cái chết của người con cả như vết dao cứa vào lòng mẹ, nhưng nó cũng nung nấu thêm quyết tâm cho những người con còn lại trong gia đình.
Kháng chiến chống Pháp kết thúc, hòa bình chưa được bao lâu thì đế quốc Mỹ lại nhảy vào miền Nam. Người con thứ của mẹ là Nguyễn Bá Phước tiếp tục bước chân của anh mình, tham gia cách mạng từ rất sớm (năm 1950). Anh gia nhập Trung đoàn 3, Sư đoàn 330 – một trong những đơn vị chủ lực tinh nhuệ.
Cuộc đời binh nghiệp đã đưa anh đi khắp các chiến trường, và định mệnh đã gọi tên anh tại "địa ngục trần gian" Khe Sanh. Vào ngày 30/12/1962, trong một trận đánh ác liệt tại chiến trường này, Trung sĩ Nguyễn Bá Phước đã hy sinh anh dũng. Tin dữ bay về Càng Long, mẹ Mậu lần thứ hai gánh chịu nỗi đau mất con. Một người con hy sinh nơi quê nhà, một người con nằm lại nơi chiến trường xa xôi, nỗi đau của mẹ trải dài dọc theo chiều dài đất nước.
Mẹ Lê Thị Mậu đi qua hai cuộc kháng chiến với đôi vai gầy gánh vác cả gia đình và niềm tin sắt đá vào ngày độc lập. Mẹ qua đời năm 1979, ngay sau khi đất nước vừa được thống nhất không lâu, mang theo hình ảnh những đứa con anh dũng vào cõi vĩnh hằng.
Để tri ân người phụ nữ đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho Tổ quốc, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng mẹ danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng".
Câu chuyện của mẹ Lê Thị Mậu là minh chứng cho sức mạnh của sự thầm lặng. Không trực tiếp cầm súng trên chiến trường, nhưng chính sự hy sinh của những người mẹ như mẹ Mậu là nền móng vững chắc nhất để xây dựng nên đài độc lập của dân tộc. Tên của mẹ và các anh sẽ còn mãi với mảnh đất Đại Phúc, Càng Long yêu dấu.



