Bài viết

mẹ Lê Thị Nhâm – Người mẹ lặng thầm giữa dòng kênh Vinh Quang

Gia Lai14/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bên dòng kênh trong vắt của đội 1, xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, trong ngôi nhà nhỏ nép mình dưới hàng dừa xanh, Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Nhâm vẫn lặng lẽ sống giữa những ký ức buồn vui của một thời lửa đạn. Năm nay mẹ đã 78 tuổi, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và gian khổ, dáng người nhỏ nhắn trong chiếc áo vải bạc màu, nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí mẹ. Giọng mẹ nghèn nghẹn khi nhắc lại năm 1951 – cái năm định mệnh đã cướp đi người chồng thân yêu của mẹ, ông Lĩnh. Hôm ấy, giữa khói lửa của những trận càn, giặc Pháp phát hiện ra hầm bí mật nơi ông trú ẩn. Chúng lôi ông lên, đánh đập dã man giữa khói khói tre, rơm rạ cháy sém. Máu và nước mắt hòa lẫn trong tiếng gào thét của người dân bất lực. Khi mẹ đi chợ về ngang qua, chứng kiến cảnh tượng ấy, mẹ đã bất chấp hiểm nguy lao vào bảo vệ chồng. Nhưng kẻ thù tàn bạo vẫn không buông tha. Trước khi bị đưa đi, ông Lĩnh chỉ kịp dặn lại vợ: hãy ở lại nuôi con, tiếp tục sống và giữ gìn niềm tin. Ít lâu sau, ông đã hy sinh, để lại mẹ với đứa con trai mới tròn một tuổi. Từ giây phút ấy, mẹ Lê Thị Nhâm gánh trên vai cả nỗi đau mất chồng và trách nhiệm nuôi con khôn lớn. Nén chặt nỗi thương đau, mẹ tảo tần sớm hôm, dành trọn cuộc đời mình cho con trai – Mai Công Tìu. Trong gian khó, mẹ nuôi dưỡng trong con ý chí căm thù giặc và tinh thần yêu nước sâu sắc, mong một ngày con trưởng thành sẽ tiếp bước cha trả nợ nước, trả thù nhà. Năm 1967, khi Mai Công Tìu vừa tròn 17 tuổi, giữa lúc đất nước đang sục sôi khí thế “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, mẹ đã nén lòng tiễn con lên đường nhập ngũ. Người con trai duy nhất của mẹ ra đi trong niềm tin và hy vọng, mang theo lời dặn của mẹ và khát vọng của tuổi trẻ thời chiến. Nhưng rồi chiến tranh một lần nữa cướp đi tất cả. Tháng 5 năm 1970, mẹ nhận tin con hy sinh nơi chiến trường miền Nam. Nỗi đau ấy như xé nát trái tim người mẹ đã từng chịu quá nhiều mất mát. Tưởng chừng không thể đứng vững sau hai lần tiễn biệt chồng và con, nhưng bằng tình làng nghĩa xóm, sự động viên của chính quyền và nhân dân, mẹ lại gượng dậy. Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục lao động, giữ trọn phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam kiên cường trong gian khó. Tháng 4 năm 1995, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đến tháng 8 năm 1996, người chồng quá cố của mẹ cũng được truy tặng phần thưởng xứng đáng cho những cống hiến thầm lặng. Giờ đây, trong căn nhà nhỏ đơn sơ, mẹ Lê Thị Nhâm sống những ngày cuối đời trong tình thương của con cháu và bà con xóm làng. Dù tuổi đã cao, mắt đã mờ, nhưng mẹ vẫn giữ trong mình sự bình thản hiếm có. Mẹ nói rằng, dù chồng con không còn nữa, mẹ không cô đơn, vì luôn có tình người ở bên. Cuộc đời mẹ Lê Thị Nhâm là một bản anh hùng ca lặng lẽ nhưng đầy xúc động về sự hy sinh, lòng kiên cường và đức thủy chung son sắt của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Hình ảnh mẹ sẽ còn mãi như một biểu tượng thiêng liêng, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và sự hy sinh to lớn của những người đã đi qua khói lửa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn