Mẹ Lê Thị Trị – Ngọn lửa kiên cường của Điện Bàn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
“Mẹ Lê Thị Trị – Ngọn lửa kiên cường của Điện Bàn”
Lê Thị Trị (1919 – 2025)
Chương 1: Dưới bóng Mẹ Thứ
Lê Thị Trị sinh ra và lớn lên ở thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (nay là phường An Thắng, thành phố Đà Nẵng), trong một gia đình đã thấm đẫm mùi thuốc súng và khói lửa. Bà là con gái cả, là chỗ dựa tinh thần cho Mẹ Nguyễn Thị Thứ – người mẹ mà cả nước sau này gọi là huyền thoại.
Dù là con gái, bà Trị không hề kém cạnh các em trai trong tinh thần yêu nước. Chứng kiến cảnh giặc càn quét, chứng kiến người mẹ mình nén nỗi đau vào lòng mỗi khi nghe tin hy sinh, ngọn lửa cách mạng trong lòng bà Trị càng bùng cháy. Bà tham gia hoạt động cách mạng từ những ngày đầu, không quản hiểm nguy, trở thành giao liên, tiếp tế.
Chương 2: Cuộc ly biệt không nước mắt
Năm 1956, chồng bà, ông Ngô Tưởng, đã hy sinh trong một trận càn. Đau đớn chồng chất đau đớn, nhưng bà Trị hiểu rằng nước mất thì nhà tan, không thể để nỗi đau cá nhân làm nhụt chí. Bà lau nước mắt, ôm chặt ba đứa con thơ dại và tiếp tục con đường đã chọn. Cũng như Mẹ Thứ, bà Trị đã dạy dỗ các con mình bằng tình yêu và tinh thần cách mạng. Bà kể cho chúng nghe về những người cha, người chú, người cậu đã ngã xuống, để chúng lớn lên với ý chí tiếp nối.
Chương 3: Hai bông hoa giữa chiến trường
Thời gian trôi qua, đất nước bước vào giai đoạn chiến đấu ác liệt nhất. Hai cô con gái của bà Trị đã trưởng thành, nối gót cha và các cậu tham gia cách mạng là Ngô Thị Điểu và Ngô Thị Cúc. Cô Điểu tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Nam. Năm 1970, trong một trận giao tranh khốc liệt, cô đã anh dũng hy sinh. Năm 1973, khi chiến tranh đang đến hồi kết, cô Cúc cũng ngã xuống, để lại một khoảng trống vĩnh viễn trong lòng người mẹ. Trong vòng ba năm, bà Trị mất đi hai người con gái yêu quý, sau người chồng đã hy sinh trước đó.
Chương 4: Người mẹ thương binh
Không chỉ mất đi người thân, bản thân Mẹ Lê Thị Trị cũng đã đổ máu trên chiến trường. Bà là một thương binh, mang trên mình những vết thương thể chất không thể lành. Vết thương ấy là minh chứng cho sự tham gia trực tiếp của bà vào cuộc chiến, là lời khẳng định rằng người phụ nữ Việt Nam không chỉ chịu đựng mất mát mà còn trực tiếp cầm súng.
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ Lê Thị Trị là người trực tiếp chăm sóc, phụng dưỡng Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ cho đến khi mẹ Thứ qua đời. Bà Trị trở thành cầu nối, là người chăm sóc, an ủi, và giữ gìn ngọn lửa gia đình của người Mẹ Việt Nam Anh hùng vĩ đại.
Lời Kết: Ngọn lửa không bao giờ tắt
Năm 2007, bà Lê Thị Trị được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Danh hiệu cao quý này không chỉ là sự ghi nhận cho 3 liệt sĩ (chồng và hai con gái) mà bà đã dâng hiến, mà còn là sự tôn vinh người con gái đã kiên cường vượt qua những mất mát tột cùng.
Câu chuyện của Mẹ Lê Thị Trị là một minh chứng hùng hồn về "thời hoa lửa" – nơi những người phụ nữ gánh chịu nỗi đau khủng khiếp nhất, nhưng vẫn giữ vững niềm tin, tiếp tục chiến đấu và hy sinh.



