Mẹ Lương Thị Thịnh – Đóa Hoa Ban Kiên Trung Giữa Thời Hoa Lửa Môn Sơn
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng bản tình ca đỏ về những người mẹ vĩ đại nơi núi rừng miền Tây xứ Nghệ vẫn vang vọng mãi. Trong số những tượng đài bất tử ấy, câu chuyện thời hoa lửa của người con ưu tú đồng bào Thái – Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Lương Thị Thịnh – là một biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước.
Sinh năm 1914 tại xã Môn Sơn, huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An, cuộc đời mẹ gắn liền với nương rẫy, ruộng bậc thang mộc mạc bên dòng sông Giăng kỳ vĩ. Giống như loài hoa ban của núi rừng, mẹ chịu thương chịu khó, tần tảo một nắng hai sương vun vén cho bản làng, gia đình. Khi Tổ quốc lâm nguy trước bom đạn kẻ thù, người mẹ dân tộc Thái ấy đã gạt nước mắt, hy sinh hạnh phúc cá nhân để lần lượt tiễn những người con thân yêu vượt núi băng rừng lên đường ra mặt trận.Giữa thời hoa lửa bão đạn mưa bom, lòng mẹ thắt lại từng khúc ruột sau mỗi lần đưa tiễn hay trước những đau thương, mất mát tột cùng của chiến tranh. Vượt lên tất cả, mẹ vẫn kiên cường làm hậu phương vững chắc, vừa bám bản bám nương cày cuốc nuôi quân, vừa âm thầm đóng góp sức người, sức của cho cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. Sự hy sinh lặng thầm và vĩ đại của mẹ chính là mạch ngầm đưa đất nước đi đến ngày toàn thắng.Dù hôm nay mẹ đã về với thế giới người hiền, nhưng câu chuyện thời hoa lửa của mẹ Lương Thị Thịnh vẫn mãi là ngọn lửa thiêng soi sáng lịch sử quê hương. Là thế hệ trẻ được sống dưới bầu trời hòa bình, chúng tôi nguyện ghi nhớ công ơn sâu dày của mẹ, quyết tâm học tập, rèn luyện để giữ gìn vẹn nguyên nền độc lập mà các thế hệ cha anh đã phải đổi bằng xương máu.



