MẸ NGỒI VÁ ÁO DƯỚI ÁNH ĐÈN DẦU
Hình ảnh người mẹ ngồi vá áo trong ánh đèn dầu leo lét – biểu tượng của hậu phương lặng thầm, bền bỉ và giàu yêu thương trong những năm tháng chiến tranh.
Trong ký ức tôi, ánh đèn dầu luôn gắn liền với hình ảnh của mẹ. Đó là thứ ánh sáng vàng vọt, lay lắt, nhưng đủ soi sáng cả những tháng năm dài đằng đẵng của chiến tranh.
Mỗi tối, sau khi xong việc đồng áng, mẹ tôi lại ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, đặt ngọn đèn dầu ở giữa. Dưới ánh sáng yếu ớt ấy, mẹ vá lại từng chiếc áo cũ, có khi là áo của cha gửi về từ chiến trường, có khi là áo của tôi đã sờn vai, rách gối.
Mẹ vá rất chậm, từng mũi kim đều đặn. Tôi thường ngồi bên, nhìn bóng mẹ đổ dài trên vách. Gương mặt mẹ gầy đi theo năm tháng, nhưng ánh mắt luôn tập trung, kiên nhẫn. Có những lúc, tôi thấy mẹ dừng tay, nhìn vào khoảng không trước mặt, như đang nghĩ về điều gì đó rất xa.
Chiếc áo cha gửi về thường mang theo mùi khói súng, mùi đất rừng. Mẹ giặt thật kỹ, phơi dưới nắng, rồi lại vá. Mẹ nói, áo là để mặc, rách thì vá, người còn là được. Tôi khi ấy chưa hiểu hết câu nói ấy, chỉ thấy mẹ làm việc không ngơi tay.
Có những đêm mất điện, gió thổi mạnh, ngọn đèn dầu chập chờn. Mẹ che tay để gió khỏi làm tắt đèn. Tôi hỏi mẹ có mệt không, mẹ chỉ cười, bảo rằng quen rồi. Nhưng tôi biết, mẹ mệt. Mệt vì lo cho chồng nơi chiến trường, mệt vì gánh cả gia đình trên vai.
Sau này, khi lớn lên, ra chiến trường, tôi mới hiểu ánh đèn dầu ấy không chỉ để vá áo. Nó vá lại những nỗi lo, giữ ấm niềm tin, và thắp sáng hy vọng cho cả gia đình. Trong bom đạn, người lính cần súng đạn, còn ở hậu phương, mẹ cần ánh đèn dầu để giữ cho mái nhà không tắt lửa.
Đến bây giờ, mỗi khi thấy ánh đèn vàng, tôi lại nhớ đến mẹ, nhớ đến những đêm yên lặng mà kiên cường ấy. Mẹ ngồi vá áo dưới ánh đèn dầu – hình ảnh ấy chính là hậu phương vững chắc nhất của đời lính tôi.



