MẸ - NGỌN LỬA HỒNG GIỮA LÒNG DÂN TỘC
Trong những năm tháng "hoa lửa" ấy, có một đội quân không cầm súng nhưng sức mạnh lại khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Đó là những người Mẹ. Nếu các anh hùng ngã xuống vì độc lập, thì các Mẹ là người gánh chịu nỗi đau mất mát âm thầm để dệt nên hình hài tổ quốc.
Trong những năm tháng "hoa lửa" ấy, có một đội quân không cầm súng nhưng sức mạnh lại khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Đó là những người Mẹ. Nếu các anh hùng ngã xuống vì độc lập, thì các Mẹ là người gánh chịu nỗi đau mất mát âm thầm để dệt nên hình hài tổ quốc.Tôi may mắn được nghe kể về một người Mẹ Việt Nam Anh hùng tại vùng đất Tây Nguyên đầy nắng gió. Mẹ đã tiễn đưa người chồng và hai người con trai duy nhất lên đường. Ngày họ đi, Mẹ cười để họ vững tâm. Ngày nhận giấy báo tử, Mẹ không khóc thành tiếng, nỗi đau lặn vào trong thành sức mạnh để tiếp tục nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực cho cách mạng. Nếp nhăn trên trán Mẹ là những rãnh thời gian của lịch sử, đôi tay gầy guộc ấy đã từng đào hầm, vá áo cho chiến sĩ. Câu chuyện của Mẹ không chỉ là sự hy sinh, mà là minh chứng cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của cả một dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay, khi soi mình vào đôi mắt chân chất của Mẹ, mới hiểu rằng hòa bình này được đổi bằng những giọt nước mắt thầm lặng nhất.



