MẸ NGUYỄN THỊ CẦM – NGỌN LỬA THẦM LẶNG GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA
Trên mảnh đất Vĩnh Kim giàu truyền thống cách mạng, nơi từng oằn mình trong khói lửa chiến tranh, có một người mẹ đã sống trọn đời trong thầm lặng nhưng để lại dấu ấn bất tử trong lịch sử quê hương – mẹ Nguyễn Thị Cầm, sinh năm 1908. Cuộc đời mẹ là minh chứng sinh động cho sức mạnh tinh thần, cho đức hy sinh cao cả và lòng trung kiên son sắt của người mẹ Việt Nam trong những năm tháng đất nước còn chia cắt.
Trên mảnh đất Vĩnh Kim giàu truyền thống cách mạng, nơi từng oằn mình trong khói lửa chiến tranh, có một người mẹ đã sống trọn đời trong thầm lặng nhưng để lại dấu ấn bất tử trong lịch sử quê hương – mẹ Nguyễn Thị Cầm, sinh năm 1908. Cuộc đời mẹ là minh chứng sinh động cho sức mạnh tinh thần, cho đức hy sinh cao cả và lòng trung kiên son sắt của người mẹ Việt Nam trong những năm tháng đất nước còn chia cắt.
Mẹ nên duyên cùng ông Mai Văn Khá, người cùng quê Vĩnh Kim. Gia đình mẹ không giàu có, nhưng giàu nghĩa tình và lòng yêu nước. Trong những năm kháng chiến gian nan, khi bom đạn và sự khủng bố của kẻ thù luôn rình rập, ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành điểm tựa tin cậy của cách mạng. Mẹ âm thầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, che chở cho du kích, bất chấp hiểm nguy luôn cận kề. Với mẹ, bảo vệ cách mạng cũng chính là bảo vệ tương lai của dân tộc, của con cháu mai sau.
Không chỉ trực tiếp tham gia kháng chiến bằng hành động cụ thể, mẹ Nguyễn Thị Cầm còn hiến dâng cho Tổ quốc điều thiêng liêng nhất của đời mình – bốn người con, và cả bốn đều lần lượt ra đi không trở lại.
Người con cả, liệt sĩ Nguyễn Văn Giác (sinh năm 1930), tham gia cách mạng từ năm 1960. Anh là Huyện ủy viên dự khuyết, Trưởng Ban An ninh xã Vĩnh Kim, một cán bộ kiên trung, mưu trí và đầy trách nhiệm. Với những đóng góp xuất sắc, anh được tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì. Ngày 23 tháng 4 năm 1968, anh anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nỗi đau xé lòng cho người mẹ nơi hậu phương.
Người con thứ hai, liệt sĩ Mai Văn Lắm (sinh năm 1939), tham gia cách mạng từ tháng 1 năm 1967, là Bộ đội địa phương huyện Châu Thành. Trong một lần bám đường bảo vệ dân công phá lộ, anh đã hy sinh ngày 13 tháng 8 năm 1968. Sự ra đi của anh là minh chứng cho tinh thần xả thân vì nhiệm vụ, vì thắng lợi chung của cách mạng.
Người con thứ ba, liệt sĩ Mai Văn Long (sinh năm 1946), tham gia cách mạng ngày 4 tháng 6 năm 1968, công tác tại Tiểu đoàn 309, Quân khu 8. Anh chiến đấu quả cảm, lập nhiều thành tích và được tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì. Ngày 20 tháng 7 năm 1969, anh hy sinh trong khi làm nhiệm vụ, khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao hoài bão chưa kịp thực hiện.
Người con út, liệt sĩ Mai Văn Viên (sinh năm 1950), tham gia cách mạng từ tháng 1 năm 1965, là Bộ đội địa phương huyện Châu Thành. Dù tuổi đời nhỏ nhất, anh lại là người sớm thể hiện tinh thần gan dạ, mưu trí, được tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và hạng Nhì. Ngày 14 tháng 1 năm 1970, anh hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ, khép lại chuỗi mất mát không gì bù đắp nổi đối với người mẹ già nơi quê nhà.
Bốn lần tiễn con ra trận, bốn lần nén chặt nỗi đau để động viên con “vì nước quên thân”. Trái tim người mẹ ấy hằn sâu những vết thương không bao giờ lành, nhưng mẹ chưa từng một lần nao núng niềm tin. Với mẹ Nguyễn Thị Cầm, sự hy sinh của các con là nỗi đau riêng, nhưng độc lập – tự do của Tổ quốc là giá trị lớn hơn tất cả.
Mẹ mất năm 1968, khi cuộc kháng chiến còn chưa kết thúc, khi ngày toàn thắng vẫn còn ở phía trước. Dù chưa kịp chứng kiến đất nước hoàn toàn giải phóng, nhưng cuộc đời mẹ đã hòa trọn vào dòng chảy lịch sử của dân tộc.
Ghi nhận công lao và sự hy sinh vô cùng to lớn ấy, ngày 24 tháng 4 năm 1995, mẹ Nguyễn Thị Cầm được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 438 KT-CTN, ghi vào Sổ vàng số 78 – sự tôn vinh xứng đáng cho một người mẹ đã hiến dâng trọn vẹn cả cuộc đời và máu thịt của mình cho Tổ quốc.
Hôm nay, phần hương khói của mẹ được người con dâu là bà Nguyễn Thị Hai gìn giữ, thờ cúng tại ấp Vĩnh Quý, xã Vĩnh Kim. Nhưng hơn cả một mái nhà thờ tự, hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Cầm vẫn sống mãi trong lòng Nhân dân, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của đức hy sinh và tinh thần cách mạng kiên cường.
Câu chuyện về mẹ là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay: hòa bình không phải điều ngẫu nhiên có được, mà được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt và cả cuộc đời của biết bao người mẹ Việt Nam anh hùng. Sống có lý tưởng, có trách nhiệm với cộng đồng và đất nước chính là cách thiết thực nhất để tri ân và tiếp nối ngọn lửa thiêng mà mẹ Nguyễn Thị Cầm và các thế hệ đi trước đã thắp lên.


