Mẹ Nguyễn Thị Hứa: NHỮNG CÁNH CHIM ƯNG VÀ BẦU TRỜI ĐẠN LỬA
Xã Bình Phú, huyện Càng Long những năm tháng ấy không chỉ có màu xanh của lúa, của dừa, mà còn là vùng "đất thép" nơi những người con của Mẹ Nguyễn Thị Hứa đã viết nên những trang sử bằng chính máu xương mình. Câu chuyện của gia đình Mẹ không chỉ là sự mất mát, đó là một cuộc đối đầu trực diện giữa ý chí con người và bão lửa chiến tranh.
Giữa khói lửa, Mẹ Nguyễn Thị Hứa và ông Trần Văn Chánh đã cùng nhau nuôi dạy 10 người con (5 trai, 5 gái) — một gia đình tròn trịa như một đóa hoa mười giờ rực rỡ. Trong thế trận lòng dân ở Bình Phú, mái nhà của Mẹ không chỉ là nơi che mưa chắn gió, mà là một "trạm dừng chân" của lòng yêu nước.
Mẹ nuôi con không chỉ bằng cơm khoai chắt chiu mà bằng cả niềm tin sắt đá. Mẹ hiểu rằng, trong thời đại ấy, sự bình yên của gia đình luôn gắn liền với vận mệnh quốc gia. Và thế là, Mẹ lần lượt tiễn các con vào chiến khu, gửi gắm niềm hy vọng vào những đôi vai trẻ.
Anh Trần Văn Phó, người con trai sinh năm 1939, là hiện thân của sự điềm tĩnh và mưu trí. Với chức vụ Hội phó Hội dân quân tự vệ ấp Phú Hưng 2, anh chính là "đôi mắt" của xóm làng.
Ngày 15/3/1968, trong một nhiệm vụ quan sát tình hình địch cực kỳ nguy hiểm, anh đã phải đối mặt với nỗi khiếp sợ từ bầu trời: trực thăng địch. Giữa không gian trống trải, không một tấc đất che thân, anh đã bám trụ đến giây phút cuối cùng để thu thập thông tin cho đồng đội. Anh ngã xuống dưới làn đạn từ trên không, nhưng thông tin anh để lại đã cứu sống biết bao cán bộ, chiến sĩ. Anh ra đi, để lại một khoảng trống mênh mông trên cánh đồng Phú Hưng.
Nỗi đau mất anh Phó chưa nguôi, thì hai năm sau, người em Trần Văn Tổng (sinh năm 1942) lại tiếp bước con đường cứu nước. Là một đội viên du kích quả cảm, anh Tổng nhận nhiệm vụ khó khăn nhất: gài lôi chống càn.
Đó là một công việc đòi hỏi sự chuẩn xác đến từng giây và lòng dũng cảm phi thường. Ngày 02/02/1970, giữa lúc đang mải miết gài mìn để chặn đứng bước chân quân địch, một chiếc trực thăng định mệnh đã phát hiện ra anh. Tương tự như người anh trai của mình, anh Tổng đã chiến đấu và hy sinh dưới họng súng của kẻ thù từ bầu trời. Hai anh em — hai thế hệ — cùng ngã xuống trước một kẻ thù chung, cùng bảo vệ mảnh đất quê hương Bình Phú.
Nhìn vào bức ảnh của Mẹ Nguyễn Thị Hứa, ta thấy một sự tĩnh tại đến lạ kỳ. Đó là nụ cười của một người đã đi qua tận cùng của nỗi đau để tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn. Mẹ mất năm 1999, sau khi đã chứng kiến đất nước trọn niềm vui thống nhất và quê hương Bình Phú thay da đổi thịt.
Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng truy tặng năm 2014 là một nén tâm nhang muộn màng nhưng thiêng liêng. Nó nhắc chúng ta rằng: Đằng sau mỗi chiến công là một người mẹ thầm lặng, người đã chịu đựng nỗi đau "lá xanh rụng trước lá vàng" để giữ cho màu xanh quê hương mãi mãi trường tồn.



