Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Nguyễn Thị Lừng – Dấu Chân Người Mẹ Trên Miền Than Lửa

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có những người mẹ không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng cả cuộc đời lại là một bản hùng ca của sự hy sinh. Họ lặng lẽ nuôi con, tiễn con lên đường và âm thầm gánh chịu những mất mát lớn lao để Tổ quốc được trường tồn. Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lừng, sinh năm 1901, quê tại thị xã Kiến An, thành phố Hải Phòng, sau này sinh sống tại phường Cẩm Thạch, thị xã Cẩm Phả, tỉnh Quảng Ninh, là một người mẹ như thế.

Đắk Lắk07/07/2026Trần Ngọc Sơn (xã Pơng Drang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Lừng – Dấu Chân Người Mẹ Trên Miền Than Lửa Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có những người mẹ không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng cả cuộc đời lại là một bản hùng ca của sự hy sinh. Họ lặng lẽ nuôi con, tiễn con lên đường và âm thầm gánh chịu những mất mát lớn lao để Tổ quốc được trường tồn. Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lừng, sinh năm 1901, quê tại thị xã Kiến An, thành phố Hải Phòng, sau này sinh sống tại phường Cẩm Thạch, thị xã Cẩm Phả, tỉnh Quảng Ninh, là một người mẹ như thế. Những năm đầu thế kỷ XX, cuộc sống của người dân lao động còn vô vàn gian khó. Từ vùng quê Kiến An, mẹ Nguyễn Thị Lừng cùng gia đình đến vùng mỏ Cẩm Phả lập nghiệp. Nơi ấy, những dãy núi than đen sừng sững ngày đêm vang tiếng cuốc, tiếng xe goòng và những đoàn công nhân miệt mài lao động. Gia đình mẹ vẫn gắn bó với nghề làm ruộng, chắt chiu từng hạt thóc trên những mảnh đất ít ỏi giữa vùng than. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đầy ắp tình yêu thương. Mẹ luôn dạy các con phải sống trung thực, cần cù và biết yêu quê hương, đất nước. Mẹ thường nói: "Con người có thể nghèo, nhưng lòng yêu nước thì không bao giờ được thiếu." Những lời dạy mộc mạc ấy đã nuôi lớn ý chí của các con trong thời đại đầy biến động. Rồi chiến tranh lan rộng. Những đoàn thanh niên từ vùng mỏ Cẩm Phả nối tiếp nhau lên đường nhập ngũ. Những người con của mẹ cũng tình nguyện khoác ba lô, rời mái nhà thân thuộc để đến những chiến trường xa. Buổi sáng tiễn con đi, mẹ dậy từ rất sớm. Mẹ chuẩn bị cho con nắm cơm, ít muối vừng và chiếc khăn đã cũ nhưng được giặt thật sạch. Khi đoàn quân chuẩn bị xuất phát, mẹ chỉ lặng lẽ nắm tay con rồi nói: "Hãy giữ gìn sức khỏe, sống xứng đáng với quê hương. Nếu không thể trở về, hãy trở thành người lính mà Tổ quốc tự hào." Đó là lời dặn vừa dịu dàng, vừa kiên cường của một người mẹ Việt Nam. Ở hậu phương, mẹ vẫn miệt mài lao động. Những thửa ruộng nhỏ được mẹ chăm sóc cẩn thận để góp thêm lương thực cho kháng chiến. Những đêm mất điện vì bom đạn, mẹ cùng bà con vá áo, đan võng, chuẩn bị từng phần quà gửi ra tiền tuyến. Ngày tháng trôi qua trong niềm hy vọng và nỗi nhớ. Mỗi cánh thư từ chiến trường là niềm vui lớn nhất của mẹ. Mẹ đọc đi đọc lại từng dòng chữ, tưởng tượng gương mặt các con đang mỉm cười giữa những cánh rừng xa. Nhưng rồi... Chiến tranh đã mang đến điều mà không người mẹ nào mong muốn. Giấy báo tử lần lượt được gửi về. Những người con của mẹ đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Nỗi đau ấy như xé nát trái tim người mẹ tuổi đã xế chiều. Có những đêm, mẹ lặng lẽ ngồi trước bàn thờ con đến khi nén hương tàn. Không còn tiếng gọi "mẹ" thân thương, chỉ còn những tấm ảnh đã ngả màu theo năm tháng. Thế nhưng, mẹ chưa bao giờ than trách. Mẹ nói với bà con trong xóm: "Các con tôi đã hoàn thành trách nhiệm với đất nước. Mẹ nhớ con, nhưng mẹ tin sự hy sinh ấy sẽ đem lại những ngày bình yên cho thế hệ mai sau." Chính nghị lực ấy đã trở thành nguồn động viên cho biết bao gia đình vùng mỏ trong những năm tháng gian lao. Ngày đất nước thống nhất, Cẩm Phả lại rộn ràng tiếng máy khai thác than, những khu phố mới dần mọc lên trên vùng đất từng oằn mình vì bom đạn. Giữa nhịp sống đổi thay ấy, mẹ Nguyễn Thị Lừng vẫn lặng lẽ gìn giữ những kỷ vật của các con như báu vật thiêng liêng. Để ghi nhận những hy sinh to lớn của mẹ và gia đình, năm 1994, Đảng và Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Đó không chỉ là sự tôn vinh dành cho riêng mẹ Nguyễn Thị Lừng, mà còn là lời tri ân sâu sắc đối với hàng vạn người mẹ Việt Nam đã hiến dâng những người con yêu quý nhất cho Tổ quốc. Hôm nay, trên vùng đất Cẩm Phả đang phát triển từng ngày, câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Lừng vẫn được kể lại như một biểu tượng đẹp của lòng yêu nước và đức hy sinh. Mẹ không để lại những trang hồi ký, cũng không có những chiến công nơi trận mạc. Điều mẹ để lại cho hậu thế chính là tấm gương của một người mẹ bình dị đã biến tình yêu con thành tình yêu nước, biến nỗi đau riêng thành sức mạnh để gìn giữ niềm tin vào ngày chiến thắng. Thời hoa lửa đã khép lại, nhưng hình ảnh Mẹ Nguyễn Thị Lừng vẫn mãi sáng trong ký ức dân tộc. Trên vùng đất than hôm nay, nơi những đoàn xe vẫn nối nhau chở nguồn năng lượng xây dựng đất nước, bóng dáng người mẹ năm xưa như vẫn lặng lẽ dõi theo, nhắc nhở mỗi thế hệ Việt Nam biết trân trọng hòa bình, gìn giữ độc lập và sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn