Mẹ Nguyễn Thị Mành (1925-)
Nguyễn Thị Mành (1925-)
Bị bom tiện đứt mấy ngón chân trênđường đi tiếp tế, năm 1972 má Nguyễn ThịMành phải vào bệnh viện Chợ Rẫy điều trị.Chính vào thời điểm này má nhận được tincon má hy sinh. Đầu tháng, anh Hồ VănLo ngã xuống trong trận chiến đấu chống càn tại Tân Tường(Thành Tuy Hạ). Cuối tháng chị Hồ Phương Trang lại hy sinhtrên đường chuyển đạn tải lương. Ôi! Cùng một lúc, mấy nỗiđau... Má Hai Mành khóc con khàn cả tiếng. Má thú thật, lúcđó má chỉ muốn chết cho rồi.Nhưng như bao bà mẹ anh hùng của làng quê Phú Hội,giây phút đau thương rồi cũng qua đi. Khi nỗi đau tinh thầnđã tạm nguôi ngoai, và vết thương thể xác liền da lành thịt,má Hai Mành lại vững vàng tiếp tục nhiệm vụ của mình.Mười đứa con của má, chỉ trừ “út gái, út trai còn nhỏ ởnhà, còn bao nhiêu thì... đi vào rừng hết ráo!” Chính vì vậymà một lần giặc mời má Mành đi họp, khi đến ủy ban quậnthì chúng áp giải má ra xe chở luôn về khám. Chúng đe dọabắn chết các con của má, nếu các con má không “chiêu hồi”.Chúng yêu cầu má gọi các con về, chúng sẽ khoan hồng vàtrả tự do cho má. Nén lòng uất hận, má Mành chậm rãi trả lời:- Con tui nó lớn hết rồi! Tự nó thích thì nó đi. Tui không xúikhông biểu, nên tui cũng không gọi không kêu. Còn mấy ôngmuốn thì cứ tìm tụi nó mà bắn, ai mà cản được mấy ông?...Má Mành kể, những trận đòn đau của giặc má còn chịuđược, chứ mấy “trò lừa” của chúng chỉ khiến má lợm giọngbuồn nôn. Đến ngày giải phóng, trên bàn thờ các liệt sĩ ở nhà má HaiMành có thêm hình ảnh Trung đội phó C240 Hồ Minh Cảnh.Còn anh Hai Lực, con trai lớn nhất của má là thương binh,hiện là Bí thư Đảng ủy xã Phú Hội.Trót mang dòng máu yêu nước trong người, cả nhà má HaiMành đều tham gia cách mạng. Thử hỏi, có bà mẹ nào lạimuốn con mình vào chốn tử sinh ? Giờ đây đất nước yên bình,các con của má Hai Mành trở về sống quây quần quanh má.Nỗi khổ ngày qua, với má Hai Mành là “chuyện bình thường,ai ở vào hoàn cảnh của má cũng làm y vậy...”. Điều má HaiMành vui nhất là từ ngày được Nhà nước phong danh hiệuBà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTNngày 17/12/1994, má được “nhiều con ghé thăm má lắm...”.Những ân tình này đã giúp má Hai Mành cảm thấy quãng đờixế bóng của má thêm vui và nhiều ý nghĩa.



