MẸ NGUYỄN THỊ SEN – NGƯỜI MẸ GỬI HAI NGƯỜI CON LẠI CHO ĐẤT NƯỚC
Có những người mẹ bước qua chiến tranh bằng những năm tháng gian khó.
Có những người mẹ bước qua chiến tranh bằng sự chờ đợi.
Và có những người mẹ, sau ngày đất nước hòa bình, vẫn mang theo trong lòng một khoảng trống không bao giờ có thể lấp đầy.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Sen là một người mẹ như thế.
Mẹ sinh năm 1920, quê tại thôn Đại Hữu, xã Xuân An, tỉnh Gia Lai. Cuộc đời Mẹ gắn với quê hương, với gia đình và những năm tháng đất nước trải qua chiến tranh đầy khốc liệt.
Mẹ có bốn người con.
Trong số đó, Nguyễn Xuân Quang, người con trai đầu, sinh năm 1945, tham gia cách mạng và nhập ngũ năm 1965. Anh công tác trong lực lượng an ninh, làm nhiệm vụ bảo vệ địa bàn hoạt động của tổ chức Đảng, bảo vệ cán bộ và phong trào cách mạng.
Nhưng chiến trường đã không cho anh trở về.
Năm 1966, tại Núi Bà, Nguyễn Xuân Quang anh dũng hy sinh trong khi thực hiện nhiệm vụ.
Người con trai mà Mẹ đã sinh ra, nuôi lớn, rồi tiễn bước vào con đường cách mạng đã mãi mãi nằm lại giữa những năm tháng chiến tranh.
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi thì một người con khác của Mẹ lại tiếp tục bước vào cuộc chiến.
Đó là Nguyễn Thị Nga, sinh năm 1948.
Năm 1968, khi tuổi đời còn rất trẻ, Nguyễn Thị Nga tham gia hoạt động cách mạng với nhiệm vụ làm cơ sở mật, trực tiếp phục vụ phong trào cách mạng tại địa phương.
Cô gái năm ấy cũng đã không trở về.
Năm 1971, tại Núi Ấu, Nguyễn Thị Nga anh dũng hy sinh trong khi thực hiện nhiệm vụ bảo vệ địa bàn, bảo vệ đồng đội và cơ sở cách mạng.
Hai người con.
Hai lần tiễn biệt.
Hai nỗi đau mà một người mẹ phải mang theo suốt phần đời còn lại.
Có lẽ không ai có thể hiểu hết những ngày tháng ấy của Mẹ.
Khi người con đầu hy sinh, Mẹ mất đi một người con trai.
Khi người con gái tiếp tục hy sinh, Mẹ lại mất thêm một người con.
Nhưng giữa những mất mát ấy, Mẹ vẫn đứng vững.
Mẹ không chỉ là người sinh thành những người con đã hy sinh cho Tổ quốc.
Mẹ còn là người đã âm thầm chịu đựng nỗi đau của một người mẹ trong chiến tranh – nỗi đau mà không một phần thưởng nào có thể bù đắp.
Năm 2014, ghi nhận những công lao và sự hy sinh to lớn của Mẹ, Chủ tịch nước đã phong tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Danh hiệu ấy không chỉ dành cho Mẹ.
Nó còn là sự tri ân đối với hai người con đã nằm lại trong những năm tháng đất nước chưa có hòa bình.
Những năm cuối đời, Mẹ sống tại thôn Chánh Nhơn, xã Xuân An, tỉnh Gia Lai. Mẹ được các cơ quan, đơn vị và chính quyền địa phương quan tâm, chăm sóc, phụng dưỡng.
Đối với những người đến thăm, Mẹ không chỉ là một gia đình chính sách.
Mẹ là một phần ký ức sống của chiến tranh.
Một người đã đi qua hơn một thế kỷ của đất nước.
Từ những năm tháng chiến tranh, đến ngày đất nước thống nhất, rồi những năm tháng quê hương đổi thay từng ngày.
Ngày 08/6/2026, Mẹ Nguyễn Thị Sen qua đời tại nhà riêng ở xóm Nhơn Chánh, thôn Chánh Nhơn, xã Xuân An, tỉnh Gia Lai, hưởng thọ 106 tuổi.
Mẹ đã đi xa.
Nhưng câu chuyện của Mẹ vẫn còn ở lại.
Ở lại trong những cái tên Nguyễn Xuân Quang và Nguyễn Thị Nga.
Ở lại trong ký ức của gia đình.
Ở lại trong những nén hương của quê hương.
Và ở lại trong đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam.
Có thể chúng ta không còn được nghe Mẹ kể về hai người con bằng chính giọng nói của Mẹ.
Nhưng chúng ta vẫn có thể kể lại câu chuyện ấy.
Để thế hệ trẻ hôm nay biết rằng phía sau mỗi cái tên liệt sĩ là một gia đình.
Phía sau mỗi người con đã hy sinh là một người mẹ đã chờ đợi.
Và phía sau ngày hòa bình hôm nay là những mất mát mà nhiều gia đình đã phải mang theo suốt cả cuộc đời.
Mẹ Nguyễn Thị Sen đã sống 106 năm.
Một thế kỷ và thêm sáu năm.
Nhưng trong hơn một thế kỷ ấy, có lẽ hai cái tên Quang và Nga chưa bao giờ rời khỏi trái tim Mẹ.



