Bài viết

Mẹ Nguyễn Thị Sự (Hòa Bình) – Nửa thế kỷ ngóng đợi con về

Gia Lai14/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa núi rừng Hòa Bình yên ả, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Sự đã đi qua hơn một thế kỷ đời người với những ký ức không thể nào nguôi. Mẹ có hai người con trai đã hy sinh trong chiến tranh, nhưng nỗi đau lớn nhất lại nằm ở một người con chỉ có giấy báo tử, không rõ mặt trận, không biết nơi an nghỉ. Chiến tranh đi qua, đất nước hòa bình, nhưng với mẹ, hành trình chờ đợi dường như chưa từng kết thúc. Nhiều năm tháng trôi qua, mẹ vẫn lặng lẽ giữ thói quen ngồi bên hiên nhà, nơi gió núi thổi qua những buổi chiều tĩnh lặng. Ở đó, trong làn khói hương mờ ảo, mẹ gọi tên con – như một cách níu giữ ký ức, như một lời trò chuyện chưa bao giờ dứt với người đã khuất. Nỗi đau của mẹ không ồn ào, không bi lụy, mà lặng sâu như chính nhịp sống chậm rãi nơi miền sơn cước. Mỗi ngày trôi qua là một ngày mẹ sống cùng ký ức, cùng niềm tin rằng đâu đó, những đứa con thân yêu vẫn còn hiện hữu trong miền ký ức thiêng liêng của gia đình và Tổ quốc. Hơn nửa thế kỷ ngóng đợi, điều còn lại trong mẹ không chỉ là mất mát, mà còn là sự kiên cường bền bỉ của một người mẹ Việt Nam Anh hùng. Dù chưa một lần tìm được nơi con an nghỉ, mẹ vẫn giữ trọn lòng tin, coi việc thắp hương mỗi ngày như một cách để giữ cho sợi dây tình mẫu tử không bao giờ đứt đoạn. Cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Sự là một minh chứng lặng thầm cho nỗi đau chiến tranh còn kéo dài qua nhiều thế hệ. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình, mà còn là ký ức chung của dân tộc – nơi những người mẹ đã biến chờ đợi thành một phần của cuộc sống, và biến tình yêu con thành biểu tượng bất diệt của “thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn