Mẹ Nguyễn Thị Suốt, biểu tượng của lòng dũng cảm- Câu chuyện thời hoa lửa.
Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1908 tại xã Bảo Ninh, Đồng Hới, Quảng Bình, trong một gia đình lao động nghèo. Từ nhỏ, mẹ đã quen với cuộc sống vất vả trên sông nước và gắn bó với nghề chèo đò trên sông Nhật Lệ. Cuộc đời mẹ trước chiến tranh rất giản dị, chủ yếu mưu sinh bằng sức lao động, nhưng chính hoàn cảnh đó đã rèn luyện cho mẹ sự dẻo dai, bền bỉ và kinh nghiệm sông nước vững vàng.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, đặc biệt từ năm 1964,
vùng Đồng Hới trở thành trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Sông Nhật Lệ
lúc này giữ vai trò quan trọng trong việc vận chuyển bộ đội, vũ khí, lương thực qua
lại giữa các khu vực. Đây cũng là nơi thường xuyên bị ném bom nhằm cắt đứt
tuyến chi viện. Trong hoàn cảnh đó, dù đã ngoài 50 tuổi, mẹ Suốt vẫn tình nguyện
tham gia chèo đò phục vụ cách mạng, không ngại nguy hiểm.
Công việc của mẹ không chỉ đơn thuần là đưa đò mà thực chất là làm nhiệm vụ
trên một tuyến lửa. Mỗi chuyến đò đều có thể trở thành chuyến đi cuối cùng vì
bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Có những thời điểm, máy bay địch bay
thấp, bắn phá liên tục, mặt sông bị cày xới bởi bom nổ, nước bắn tung lên, nhưng
mẹ vẫn kiên quyết bám đò, đưa bộ đội sang sông an toàn. Nhiều khi mẹ phải chèo
đò trong đêm tối để tránh sự phát hiện của địch, hoặc tranh thủ từng khoảng thời
gian ngắn giữa các đợt ném bom.
Trung bình mỗi ngày, mẹ thực hiện rất nhiều chuyến đò, đưa hàng trăm lượt người
và hàng hóa qua sông. Khi đò cập bến, mẹ lại nhanh chóng quay trở lại bờ bên kia
để tiếp tục chuyến mới, hầu như không có thời gian nghỉ ngơi. Những người lính
qua sông đều nhớ hình ảnh người mẹ nhỏ bé nhưng rắn rỏi, tay chèo chắc khỏe,
ánh mắt bình tĩnh giữa khói lửa chiến tranh.
Không chỉ dũng cảm trong công việc, mẹ Suốt còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc đối
với bộ đội. Mẹ luôn coi họ như con cháu, hỏi han, động viên và chia sẻ khó khăn.
Chính sự ấm áp đó đã giúp các chiến sĩ thêm vững tin khi bước vào chiến trường.
Mẹ không coi việc mình làm là gì lớn lao, mà chỉ đơn giản là góp sức cho đất
nước, nhưng thực tế đóng góp của mẹ lại rất quan trọng trong việc giữ vững tuyến
giao thông huyết mạch.
Ngày 12 tháng 10 năm 1968, trong một trận ném bom ác liệt xuống khu vực sông
Nhật Lệ, mẹ Suốt đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự hy sinh của mẹ để lại
niềm tiếc thương lớn, nhưng đồng thời cũng làm sáng lên hình ảnh người phụ nữ
Việt Nam trong chiến tranh. Sau đó, mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh
hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, và hình tượng của mẹ còn được nhà thơ Tố
Hữu ghi lại trong bài thơ “Mẹ Suốt”, góp phần lưu giữ câu chuyện của mẹ trong ký
ức nhiều thế hệ.
Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Suốt không chỉ là một tấm gương cá nhân mà còn
đại diện cho hàng nghìn con người bình dị đã góp phần làm nên chiến thắng của
dân tộc. Ở mẹ hội tụ sự giản dị của người lao động, lòng dũng cảm khi đối mặt với
hiểm nguy và tinh thần trách nhiệm cao đối với đất nước. Chính những con người
như mẹ đã tạo nên sức mạnh bền bỉ của hậu phương trong thời kỳ chiến tranh ác
liệt.



