Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ NGUYỄN THỊ SUỐT – NHỮNG CHUYẾN ĐÒ GIỮA THỜI HOA LỬA

Có những chiến công được ghi lại bằng những trận đánh lớn, bằng tiếng súng vang dội giữa chiến trường. Nhưng cũng có những chiến công âm thầm được tạo nên từ sự bền bỉ của những con người bình dị. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Suốt chính là một trong những con người như thế.

Quảng Ninh26/08/2026Đoàn xã Đắk Song (Đắk Song)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1906, quê ở xã Bảo Ninh, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, dù tuổi đã cao, mẹ vẫn tình nguyện tham gia phục vụ cách mạng.

Công việc của mẹ là chèo đò đưa bộ đội, cán bộ và hàng hóa qua sông Nhật Lệ.

Nghe qua tưởng chừng đó chỉ là một công việc bình thường. Nhưng giữa chiến tranh, mỗi chuyến đò qua sông lại là một lần đối mặt với hiểm nguy.

Sông Nhật Lệ khi ấy không chỉ là một dòng sông quê hương. Trên bầu trời là máy bay địch luôn rình rập. Bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Dưới dòng nước, con đò nhỏ của mẹ vẫn lặng lẽ đưa những người lính, cán bộ và hàng hóa sang sông.

Mẹ đã ngoài năm mươi tuổi.

Mái tóc đã bạc.

Dáng người nhỏ bé.

Nhưng trước bom đạn của kẻ thù, mẹ không hề lùi bước.

Mỗi khi có nhiệm vụ, mẹ lại đưa con đò rời bến. Hai mái chèo khua nhẹ trên mặt nước. Có khi máy bay địch xuất hiện, tiếng bom rung chuyển cả một vùng sông nước. Nhưng mẹ vẫn bình tĩnh điều khiển con đò, đưa mọi người đến nơi an toàn.

Có lẽ trong mỗi chuyến đò, mẹ đều hiểu rằng mình đang đối mặt với nguy hiểm. Nhưng mẹ cũng hiểu rằng phía bên kia dòng sông có những người lính đang cần được tiếp tế, có những cán bộ đang cần được đưa qua, có những chuyến hàng cần đến tiền tuyến.

Vì thế, mẹ vẫn đi.

Một chuyến đò.
Rồi một chuyến đò khác.
Ngày này qua ngày khác.

Không có tiếng hô vang chiến thắng.

Không có những trận đánh lớn.

Chỉ có người mẹ nhỏ bé bên dòng Nhật Lệ, ngày ngày âm thầm chèo đò giữa bom đạn.

Nhưng chính những chuyến đò ấy đã trở thành một phần của cuộc kháng chiến.

Mẹ không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng công việc của mẹ đã góp phần nối liền hậu phương với tiền tuyến, đưa người và hàng hóa đến nơi cần thiết, phục vụ bộ đội chiến đấu.

Bởi vậy, chiến công không chỉ thuộc về những người đứng trên chiến trường.

Chiến công còn thuộc về những người âm thầm đứng phía sau.

Là những người mẹ chắt chiu từng hạt gạo.

Là những người dân vận chuyển lương thực.

Là những người mở đường, tải đạn.

Và là những người chèo đò như mẹ Nguyễn Thị Suốt.

Hình ảnh mẹ với mái tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng kiên cường giữa dòng Nhật Lệ và tiếng bom đạn đã trở thành một biểu tượng đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến.

Mẹ không chỉ chở người qua sông.

Mẹ còn chở theo niềm tin, chở theo hy vọng và ý chí chiến thắng của cả một dân tộc.

Những chuyến đò của mẹ đã nối liền hai bờ sông, nhưng hơn thế, chúng còn nối liền hậu phương với tiền tuyến, nối những người ở quê nhà với những người đang chiến đấu ngoài mặt trận.

Năm tháng chiến tranh rồi cũng đi qua.

Nhưng câu chuyện về người mẹ bên dòng Nhật Lệ vẫn còn được nhắc lại với niềm xúc động và tự hào.

Mẹ Nguyễn Thị Suốt đã hy sinh trong một trận bom của máy bay Mỹ năm 1967, khi đang trên đường làm nhiệm vụ. Mẹ đã nằm lại với quê hương, nhưng hình ảnh người nữ dân quân chèo đò giữa bom đạn vẫn sống mãi trong ký ức của nhân dân.

Sau này, mẹ được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và được nhân dân kính trọng gọi bằng cái tên thân thương “Mẹ Suốt”.

Nhìn lại cuộc đời mẹ, chúng ta càng hiểu rằng có những sự hy sinh không ồn ào nhưng lại vô cùng lớn lao.

Mẹ không tạo nên những chiến công bằng những trận đánh vang dội. Mẹ chỉ có một mái chèo, một con đò và một lòng quyết tâm.

Nhưng từng chuyến đò của mẹ đã góp phần phục vụ cuộc kháng chiến, góp phần bảo vệ quê hương và đất nước.

Mẹ Nguyễn Thị Suốt – người mẹ bên dòng Nhật Lệ – đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, sự tận tụy và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Ngày hôm nay, khi đứng bên dòng sông Nhật Lệ yên bình, chúng ta có thể không còn nghe tiếng bom đạn năm xưa. Nhưng dòng sông ấy vẫn mang theo câu chuyện về một người mẹ đã dành những năm tháng cuối đời để chèo những chuyến đò giữa thời hoa lửa.

Và có lẽ, điều đẹp nhất mà mẹ để lại chính là lời nhắc nhở:

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh thầm lặng. Vì vậy, chúng ta phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những thế hệ đi trước và sống sao cho xứng đáng với những gì cha ông đã hy sinh để bảo vệ.

Mẹ Suốt – người mẹ bên dòng Nhật Lệ – sẽ mãi là một đóa hoa đẹp trong lịch sử dân tộc, một biểu tượng không bao giờ phai về lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn