Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ NGUYỄN THỊ SUỐT: TAY CHÈO BẤT KHUẤT BÊN DÒNG NHẬT LỆ

Tây Ninh17/04/2026LÊ THANH NGÔN (ĐOÀN TRƯỜNG THCS TM)4 lượt xem0 lượt chia sẻ


Tên bài viết:

MẸ NGUYỄN THỊ SUỐT: TAY CHÈO BẤT KHUẤT BÊN DÒNG NHẬT LỆ

Nội dung:

Trong những năm tháng chiến tranh phá hoại khốc liệt của đế quốc Mỹ trên mảnh đất lửa Quảng Bình, có một người mẹ đã đi vào thơ ca và lịch sử như một huyền thoại về lòng dũng cảm. Đó là Mẹ Nguyễn Thị Suốt (thường gọi là Mẹ Suốt), sinh năm 1906 tại làng Mỹ Cảnh, xã Bảo Ninh, thành phố Đồng Hới. Giữa lúc đạn bom gầm rú, hình ảnh người mẹ ngoài lục tuần tay chèo vững vàng dưới mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng của ý chí quật cường, một nhân chứng sống cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của người dân vùng đất gió Lào cát trắng.

Mẹ Suốt – Wikipedia tiếng ViệtCuộc đời Mẹ Suốt là một bản trường ca về sự lao động và chiến đấu thầm lặng. Sinh ra trong một gia đình nghèo khó, mẹ phải đi làm thuê từ sớm. Khi cuộc chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, Quảng Bình trở thành túi bom của kẻ thù nhằm cắt đứt con đường chi viện cho miền Nam. Năm 1964, dù đã ở tuổi 60 – cái tuổi lẽ ra được nghỉ ngơi bên con cháu – mẹ vẫn tình nguyện xung phong đảm nhận nhiệm vụ giao thông đường thủy. Mẹ đảm nhận một công việc vô cùng nguy hiểm: chèo đò đưa cán bộ, bộ đội và vũ khí qua sông Nhật Lệ để sang bờ chiến khu.

Ký ức về những ngày "hoa lửa" của mẹ gắn liền với tiếng gầm rít của máy bay phản lực Mỹ và những cột nước cao ngút trời do bom dội xuống dòng sông. Kỷ niệm đáng nhớ nhất là suốt những năm từ 1964 đến 1967, bất kể ngày hay đêm, cứ có lệnh là mẹ xuống đò. Người ta vẫn còn nhắc mãi về hình ảnh mẹ Suốt dưới tầm đạn bắn phá của giặc, một tay cầm chèo, một tay tát nước cho thuyền khỏi chìm, đưa hàng nghìn lượt chuyến đò qua sông an toàn. Khi được hỏi có sợ chết không, mẹ chỉ cười hiền hậu: "Tui chết thì có chi đâu, chỉ sợ bộ đội mình không có đạn mà bắn giặc thôi". Gian khổ đặc trưng của địa phương là cái nắng như thiêu và những trận gió Lào thổi cát mịt mù, nhưng mẹ vẫn bền bỉ "ngẩng cao đầu mà chèo", coi dòng sông là trận tuyến và mái chèo là vũ khí.

Lý tưởng của mẹ Suốt được hun đúc từ lòng căm thù giặc sâu sắc khi chứng kiến quê hương bị tàn phá. Mẹ không chỉ là người chèo đò, mà còn là người mẹ của cả một đơn vị chiến đấu. Sự hy sinh của gia đình mẹ cũng vô cùng lớn lao khi chồng và các con đều tham gia phục vụ kháng chiến, tạo thành một gia đình cách mạng mẫu mực. Năm 1967, mẹ vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động. Thế nhưng, nỗi đau lớn nhất với người dân Quảng Bình là vào một ngày tháng 10 năm 1968, trong một chuyến đi công tác, mẹ đã hy sinh dưới lứa đạn bắn phá của máy bay địch ngay bên bờ sông Nhật Lệ. Mẹ nằm xuống khi đất nước chưa kịp nhìn thấy ngày toàn thắng, nhưng hình ảnh mẹ vẫn còn mãi trong lòng nhân dân.

Sau ngày hòa bình, cuộc đời và sự hy sinh của mẹ Suốt đã trở thành di sản tinh thần quý báu. Tên của mẹ được đặt cho một con đường đẹp bên bờ sông Nhật Lệ, và một tượng đài mẹ Suốt uy nghi đã được dựng lên để ghi nhớ công ơn người nữ anh hùng. Mỗi khi du khách ghé thăm Đồng Hới, đứng trước tượng đài mẹ, ai cũng cảm nhận được sức mạnh từ ánh mắt và tay chèo của mẹ hướng về phía biển lớn. Thế hệ trẻ ngày nay, đặc biệt là thanh niên vùng đất lửa Quảng Bình, luôn lấy mẹ làm tấm gương về lòng quả cảm và đức hy sinh.

Sự kính trọng dành cho mẹ Suốt không chỉ nằm ở những tấm huân chương hay tượng đài rực rỡ, mà nó nằm trong hơi thở của dòng sông Nhật Lệ, trong những câu hò khoan của người dân Bảo Ninh. Mẹ đã hóa thân vào sóng nước quê hương, nhắc nhở chúng ta về một thời đại mà những con người bình thường nhất cũng có thể làm nên những điều phi thường nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn