Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Nguyễn Thị Thứ

Mẹ Nguyễn Thị Thứ là người mẹ ở Điện Thắng, Quảng Nam (nay thuộc thành phố Đà Nẵng), sống trong thời chiến tranh ác liệt. Mẹ lần lượt tiễn chồng, con và cháu ra chiến trường, tổng cộng 11 người thân hy sinh vì Tổ quốc. Dù chịu đau thương mất mát liên tiếp, mẹ không oán trách mà luôn động viên con cháu lên đường bảo vệ đất nước. Mẹ sống giản dị, nhân hậu, yêu thương bà con làng xóm như con ruột. Sau ngày hòa bình, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, trở thành biểu tượng cho sự h

Đà Nẵng12/12/2025Tạ Thị Hoa (Trường TH Nguyễn Như Hạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng quê Điện Thắng Trung, Điện Bàn, Quảng Nam (nay thuộc thành phố Đà Nẵng) , có một người mẹ mang dáng hình nhỏ bé nhưng trái tim lớn như đất trời- Mẹ Nguyễn Thị Thứ- người sau này được cả dân tộc gọi bằng hai tiếng thiêng liêng: Mẹ Thứ.

Những năm tháng chiến tranh, cả làng chìm trong khói lửa. Đêm đêm, tiếng máy bay rền trên nóc nhà, còn ban ngày bụi đường đỏ rực theo những đoàn quân hành tiến. Trong căn nhà nhỏ bên hàng tre, mẹ Thứ vẫn ngồi vá áo cho con, vừa làm vừa khe khẽ nói: “Thời loạn, các con phải thay mẹ giữ lấy quê hương.”

Người con trai đầu của mẹ lên đường trong buổi sáng sương còn ướt. Mẹ dúi vào tay con nắm cơm gói lá chuối, đôi mắt hiền nhưng cương nghị. Không một tiếng khóc. Mẹ muốn con mang theo niềm tin chứ không phải nước mắt.

Rồi lần lượt, từng người con khác của mẹ, rồi đến con rể, cháu ngoại, cháu nội… tổng cộng 11 người thân yêu của mẹ đã ngã xuống ở nhiều chiến trường.
Mỗi lần người cán bộ xã mang tấm giấy báo tử đến, mẹ lại lặng người. Bàn tay run run sờ lên tờ giấy như sờ lên khuôn mặt con. Mẹ vào nhà thắp nén nhang, ngồi rất lâu trước bàn thờ. Nhưng khi bước ra, mẹ vẫn điềm tĩnh, vẫn làm nốt công việc trong ngày, vẫn nhắc người làng:

“Con mình vì nước mà đi. Mình ở nhà phải giữ vững lòng.”

Chiến tranh tàn khốc, nhưng nó không bao giờ dập tắt được ngọn lửa nhân hậu trong lòng mẹ. Mẹ nhận đỡ đầu cho những đứa trẻ mất cha mẹ. Mẹ chia từng lon gạo, từng củ khoai cho bà con trong làng khi thiên tai mất mùa. Mẹ vẫn dệt nón, vẫn cào cấu đất ruộng để sống, để nuôi những đứa trẻ mà mẹ gọi bằng hai chữ thương yêu: “con của quê mình”.

Đến khi hòa bình lập lại, mái tóc mẹ đã bạc trắng, lưng mẹ đã còng xuống với bao nỗi đau chồng chất. Nhưng trong đôi mắt mẹ vẫn ánh lên sự dịu dàng, nhân hậu và kiên cường- ánh mắt của người mẹ đã dâng cả cuộc đời cho Tổ quốc.

Khi Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, dân làng kéo đến đông như ngày hội. Họ không chỉ đến để chúc mừng, mà còn để tri ân. Bởi mẹ là nhân chứng sống của thời hoa lửa, là biểu tượng không bao giờ phai về sự hy sinh tột cùng của người phụ nữ Việt Nam.

Ngày mẹ ra đi, gió sông Thu Bồn thổi về se lạnh. Người dân đứng lặng tiễn mẹ, như tiễn một cột mốc lớn của quê hương. Tên mẹ - Nguyễn Thị Thứ - từ đó trở thành niềm tự hào của dân tộc, là câu chuyện để bao thế hệ nhắc lại, để biết rằng trong những năm tháng chiến tranh, có những người không cầm súng, nhưng sự hy sinh của họ lại lớn lao vô cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn