Mẹ Nguyễn Thị Thứ – Biểu Tượng Của Lòng Yêu Nước Và Đức Hy Sinh
Nguyễn Thị Thứ (1904 – 10 tháng 12 năm 2010) là người được Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam trao tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Bà sinh tại xóm Rừng, thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (nay là phường An Thắng, thành phố Đà Nẵng). Bà có chồng, 9 người con trai, một con rểvà 2 cháu ngoạilà liệt sĩ, là người mẹ có nhiều con cháu hy sinh nhất trong cả hai cuộc chiến tranh chống Pháp chống Mỹ kéo dài gần 30 năm (từ năm 1948 đến ngày 30 tháng 4 nă
Trong dòng chảy dữ dội của thế kỷ XX, khi đất nước Việt Nam chìm trong
khói lửa chiến tranh, có một người mẹ ở xóm Rừng, xã Điện Thắng Trung,
huyện Điện Bàn, Quảng Nam đã lặng lẽ đi qua gần trọn một thế kỷ bằng nỗi
đau và lòng kiêu hãnh. Người mẹ ấy không cầm súng ra trận, nhưng cuộc đời
mẹ là một bản anh hùng ca bi tráng – được viết bằng nước mắt, sự nhẫn nại
và một niềm tin sắt son vào độc lập, tự do.
Mẹ sinh ra trong thời đất nước còn nô lệ. Lớn lên, mẹ cũng như bao người
phụ nữ nông dân khác: lấy chồng, sinh con, chăm lo ruộng vườn, mong ước
một cuộc sống yên bình. Nhưng lịch sử đã chọn mẹ cho một sứ mệnh khác.
Khi Tổ quốc cần, những người con của mẹ lần lượt khoác ba lô lên đường.
Và rồi, từng tờ giấy báo tử lặng lẽ trở về.
Chân dung Bà mẹ Việt Nam anh hùng lấy nguyên mẫu từ mẹ Thứ tại Quần thể tượng đài Bà mẹ Việt Nam anh
hùng tại núi Cấm (thôn Phú Thạnh, xã Tam Phú, TP.Tam Kỳ, Quảng Nam).
Chín người con trai của mẹ đã anh dũng hy sinh. Một người con rể và hai
cháu ngoại cũng ngã xuống. Mười hai người thân yêu nhất lần lượt nằm lại
nơi chiến trường. Có những năm tháng, chỉ trong thời gian ngắn, mẹ liên tiếp
nhận tin dữ. Nỗi đau dồn dập như sóng lớn. Nhưng giữa mất mát không gì bù
đắp nổi ấy, mẹ vẫn đứng vững. Nước mắt mẹ rơi trong thầm lặng, còn trước
mặt các con, mẹ chỉ nói những lời động viên: “Các con cứ đi, vì nước mà hy
sinh là điều vinh dự’’
Đặc biệt, ngày 30 tháng 4 năm 1975 – ngày cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui
thống nhất – thì con trai cả của mẹ, chiến sĩ biệt động, lại hy sinh ngay trước
giờ toàn thắng. Niềm vui chung của đất nước hòa lẫn với nỗi đau riêng của
một người mẹ. Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, trái tim mẹ vừa tự hào, vừa tan
nát.
Không chỉ tiễn con ra trận, mẹ còn là một chiến sĩ thầm lặng giữa lòng quê
hương. Trong khu vườn rộng của mình, mẹ cùng gia đình đào năm hầm bí
mật để nuôi giấu cán bộ, du kích. Ban ngày, mẹ giả vờ chăn bò, làm vườn;
ban đêm, ngọn đèn nhỏ đặt nơi bàn thờ trở thành ám hiệu an toàn cho những
người hoạt động cách mạng. Dưới chân mẹ là hầm sâu che chở bao chiến sĩ,
trên đầu mẹ là sự rình rập của kẻ thù. Nhưng mẹ chưa từng nao núng.
Khi một nhà báo nước ngoài từng hỏi mẹ: “Vì sao bà vẫn tiếp tục động viên
các con ra trận khi đã mất nhiều người như vậy?”, mẹ điềm tĩnh trả lời rằng
người Việt Nam sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do. Câu trả lời giản dị ấy
không chỉ thể hiện lòng yêu nước, mà còn là khí phách của cả một dân tộc.
Năm 1994, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Hình
ảnh của mẹ trở thành nguyên mẫu cho Tượng đài Bà mẹ Việt Nam Anh hùng
tại Tam Kỳ, Quảng Nam – công trình lớn nhất cả nước tôn vinh những người
mẹ đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho Tổ quốc. Gương mặt mẹ hiền từ
mà kiên nghị, như ôm trọn vào lòng nỗi đau và niềm tự hào của hàng vạn bà
mẹ Việt Nam.
Mẹ sống đến 106 tuổi, đi qua hai thế kỷ, chứng kiến đất nước từ lầm than đến
độc lập. Những năm cuối đời, đôi mắt mẹ không còn nhìn thấy ánh sáng,
nhưng có lẽ trong tim mẹ luôn sáng lên hình bóng các con. Khi mẹ qua đời
năm 2010, sự ra đi ấy không chỉ là nỗi mất mát của gia đình, mà của cả dân
tộc.
Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là câu chuyện của riêng một
con người. Đó là biểu tượng của hàng nghìn bà mẹ Việt Nam trong thời hoa
lửa – những người đã lặng lẽ dâng hiến điều thiêng liêng nhất là máu thịt của
mình cho Tổ quốc.
Giữa cuộc sống hòa bình hôm nay, khi chúng ta được học tập, vui chơi và mơ
ước, câu chuyện của mẹ nhắc nhở mỗi người trẻ phải biết trân trọng hiện tại,
sống có trách nhiệm và biết ơn quá khứ.
Bởi hòa bình không tự nhiên mà có. Hòa bình được đánh đổi bằng nước mắt
của những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Thứ – người mẹ đã trở thành anh hùngcủa cả dân tộc” trong những năm tháng thời hoa lửa.


